Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Những câu chuyện có thật: 50 năm sau vẫn còn hối tiếc

Brian H. Ashe, CLU

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Một tư vấn viên trẻ, một bác sĩ nội trú có khó khăn về tiền bạc dẫn tới kết quả bi thảm và 50 năm hối tiếc.

LẦN ĐẦU TIÊN KHI RA kinh doanh, tôi dành nhiều thời gian làm việc với các bác sĩ trẻ. Tôi có thể bỏ ra 10 hoặc 12 giờ mỗi ngày trong bệnh viện tìm đến các bác sĩ nội trú và bác sĩ thực tập, hy vọng rằng nếu họ làm ăn với tôi khi còn nghèo khó, thì mối quan hệ này sẽ đơm hoa kết trái thành nhiều lợi ích hơn khi họ kiếm được nhiều tiền hơn.

Tôi đã ghé thăm một nữ bác sĩ nội trú 26 tuổi tại một bệnh viện ở Chicago, Illinois. Đó là vào năm 1969 khi tôi ngồi cùng với Rosemary và nói về các phương án bảo hiểm nhân thọ cơ bản.

Cô ấy chỉ quan tâm tới một điều: Cô ấy đã vay nợ để học trường Y và cô sợ rằng nếu có điều gì xảy đến với mình, cha mẹ cô sẽ phải gánh chịu món nợ đó.

Cô ấy quyết định bắt đầu bằng một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ rất nhỏ trị giá 25.000 đô la.

Vậy là tôi nhận đơn đăng ký. Tôi nói rằng tốt hơn hết cô ấy nên thanh toán cho tôi tiền phí ban đầu, vì thậm chí chỉ với khoản tiền tối thiểu công ty bảo hiểm cũng đã gánh chịu một phần rủi ro cho đến khi có thông tin về đánh giá tình hình sức khỏe.

Cô ấy nói: “Nói thật là bây giờ tôi hơi kẹt tiền. Tôi không thể trả tiền phí trước được. Tôi muốn đợi cho đến khi hợp đồng được phát hành rồi mới thanh toán.”

Do vậy tôi nói được thôi. Tôi hài lòng vì nhận được đơn; tôi vẫn còn non trong nghề.

Tôi gửi đơn cho công ty bảo hiểm và đơn bắt đầu được xử lý. Tôi gọi để bắt đầu kiểm tra sức khỏe.

Khoảng ba hoặc bốn ngày sau, tôi quay lại bệnh viện nói chuyện với bác sĩ khác thì nghe tin Rosemary đã qua đời.

Sau hôm nói chuyện với tôi, cô ấy bị tắc mạch phổi. Rosemary đã được cứu sống sau cơn tắc mạch phổi thứ nhất, nhưng khi trở lại phòng bệnh của mình, một cục máu đông thứ hai đã cướp đi tính mạng của cô.

Tôi buồn rũ ra vì đã không giúp được gì. Phải chi tôi thúc ép thêm chút nữa để cô trả khoản tiền đặt cọc đầu tiên thì cha mẹ cô đã không phải gánh khoản nợ học hành của cô.

50 năm sau đến giờ tôi vẫn còn áy náy vì chuyện đó.

Kể từ hôm đó, tôi luôn luôn cương quyết hơn khi yêu cầu thanh toán tiền bảo hiểm được đề xuất cùng với đơn đăng ký bảo hiểm. Họ chẳng mất gì mà lại được mọi thứ, đặc biệt nếu sức khỏe của họ có thể thay đổi sau đó hoặc nếu họ qua đời trước khi hợp đồng bảo hiểm mới được phát hành.

Brian Ashe là thành viên MDRT 48 năm đến từ Lisle, Illinois. Ông từng là Chủ tịch MDRT năm 2000.

LIÊN HỆ: Brian Ashe bashe29843@aol.com

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments