Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Dẫn đầu cuộc đấu

Matt Pais

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

FitzGerald hỗ trợ trẻ em địa phương qua câu lạc bộ đấm bốc và Quỹ MDRT.

BẠN CÓ LẼ sẽ không nhận thấy một nguồn cảm hứng tràn ngập phía bên ngoài Câu lạc bộ đấm bốc thanh thiếu niên Shreveport (SYBC). Khu tụ họp cũ của Hiệp hội kim loại tấm với những đường ray xe lửa, các lô đất trống cùng những tòa nhà vô danh và chẳng còn gì nhiều xung quanh sẽ chẳng thể gây ấn tượng với bạn. Ông Tim C. FitzGerald, MSFS, AEP, cho biết đây là khu vực có tỷ lệ tội phạm cao và bạn có thể dễ dàng đánh giá ngay từ vẻ ngoài của nó.

Tuy nhiên, bên trong lại là một câu chuyện khác. Đây là nơi mà thành viên MDRT 34 năm từ Shreveport, Louisiana đã có được 75 trẻ trong danh sách, hầu hết từ độ tuổi 8 đến 18. Với thành viên chủ yếu là con em từ các gia đình thu nhập thấp, câu lạc bộ tự chi trả cho trang thiết bị, các chuyến đi tranh giải và đồ ăn trong chuyến đi. Lũ trẻ chỉ phải trả từ 75 đến 90 đô la để gia nhập Hiệp hội đấm bốc Hoa Kỳ và có bảo hiểm. Thường thì FitzGerald, với 2.500 đô la tài trợ từ Quỹ MDRT vào năm 2019 và 10.000 đô la vào năm 2017, sẽ chi trả khoản tiền đó cho những đứa trẻ không đủ điều kiện tài chính.

Nhưng đây không phải là nơi dễ dàng trao đi các cơ hội. Các dòng khẩu hiệu trên khắp tòa nhà đề cao tài năng và sự chăm chỉ, nhấn mạnh tầm quan trọng của nỗ lực và sự quyết tâm.

“Tiềm năng thực sự chẳng có ý nghĩa gì. Chính sự chăm chỉ kết hợp với tiềm năng đã biến thành thành công,” FitzGerald nói. “Triết lý của chúng tôi đó là mọi chuyện không hẳn là về đấm bốc; nó là về việc giúp đỡ lũ trẻ trở thành các công dân hữu ích.”

Điều này đến từ những hành vi đơn giản như một quy tắc rằng bất kì khi nào bạn bước vào hoặc ra khỏi phòng tập, bạn tiến tới trước mặt mọi người và bắt tay họ thật chắc, nhìn thẳng vào mắt họ. Và cũng từ những ý tưởng lớn hơn nữa.

“Nếu chúng nghĩ mình mạnh mẽ, chúng sẽ ra khỏi phòng tập ngay lập tức,” FitzGerald nói. “Đây không phải là về chuyện đánh nhau; nếu chúng tôi phát hiện ra một đứa trẻ đánh nhau tại trường, chúng tôi sẽ không để cậu bé quay lại phòng tập trong một thời gian.

“Và chúng không làm vậy; chúng có đủ tự tin để không đánh nhau.”

Triết lý của chúng tôi đó là mọi chuyện không hẳn là về đấm bốc; nó là về việc giúp đỡ lũ trẻ trở thành các công dân hữu ích.

Thực ra FitzGerald đã quan sát thấy điều này ở chính con trai mình, hiện đã 29 tuổi và đang làm việc cùng cha mình tại hãng.

Khi Connor 12 tuổi và bị bắt nạt ở trường, ban đầu cậu bé rất sợ không dám bước vào phòng tập Ray Paxton (câu lạc bộ đã khiến FitzGerald mở SYBC vào năm 2016, một năm sau khi Paxton qua đời) nhưng cuối cùng đã có đủ tự tin để bắt đầu tham gia. FitzGerald, người từng đấm bốc khi còn trẻ, đã nói với Connor rằng trải nghiệm đấm bốc đã xóa bỏ nhu cầu cần được khẳng định bản thân và do đó cả nhu cầu đánh nhau.

“Một năm sau khi chúng tôi lái xe về nhà và Connor nói, ‘Bố, giờ thì con hiểu bố nói gì rồi,” FitzGerald nhớ lại. “Một đứa ở trường đã nói đểu con và đẩy con, con chỉ nhìn nó và mỉm cười.”

“Tôi thấy điều này tỏa sáng trong cậu bé,” FitzGerald nói. “Những đứa trẻ này đã sợ đến chết khi bước vào và tôi được chứng kiến sự tự tin của chúng lớn dần.”

Có rất nhiều lý do tại sao điều đó xảy ra. Đó là vì phòng tập mang theo niềm cam kết mà Paxton, một huấn luyện viên huyền thoại người từng làm việc với các nhân vật có tiếng như“Sugar” Shane Mosley và Oscar De La Hoya. Đó là nhờ niềm đam mê của huấn luyện viên Donny Jackson, một cựu vô địch đấm bốc nghiệp dư, người vẫn thường tìm nhà cho người khuyết tật trí tuệ vào ban ngày và dành ra năm tối mỗi tuần để huấn luyện tại SYBC.

Ở SYBC là một sân chơi với những trái tim rộng mở, nơi lũ trẻ cả nam và nữ có thể đấm bốc và dành thời gian với Miles, con trai 33 tuổi của FitzGerald. Dù Miles không thể nói hay nhìn, anh giao tiếp với người khác bằng đầu và xây dựng một mối quan hệ rất tốt đẹp với các vận động viên đấm bốc tại SYBC.

“Lũ trẻ ở phòng tập gọi Miles là Vua,” FitzGerald nói. “Rất nhiều đứa trong số chúng chưa từng ở quanh ai đó như Miles. Chúng mốn đẩy xe lăn hoặc nói chuyện với Miles. Đây là một trải nghiệm tích cực cho cả hai phía.”

Trong tương lai, FitzGerald muốn mở rộng tòa nhà để tăng gấp ba quy mô của phòng tập và tổ chức trận đấu cho các câu lạc bộ đấm bốc khác. Trong khi đó, các cựu vận động viên đấm bốc hiện đang làm việc tại cộng đồng có thể tới và trở thành tấm gương tốt cho lũ trẻ. Vận động viên nâng tạ Olympic Kendrick Farris sống gần đó và đã có nhiều buổi nói chuyện truyền cảm hứng tại phòng tập.

Theo FitzGerald, đây là dạng nơi chốn mà một đứa trẻ có thể đi từ khả năng bị đuổi học và chẳng đến được đâu ngoài Shreveport cho đến nhìn ngắm cả đất nước qua các giải đấu đấm bốc, trở lại trường học và áo gấm về làng.

“Những câu chuyện này không diễn ra hàng ngày nhưng nó khiến bạn nhận ra rằng chúng tôi tạo ra các tác động tích cực lên lũ trẻ,” FitzGerald nói. “Đây là sự chuyển biến khá tuyệt vời có thể xảy ra với bất kỳ ai đó khi họ gắn kết với chuyến xe này.”

LIÊN HỆ: Tim FitzGerald tim@tfgfinancial.net

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments