Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Tại sao không nên coi việc kinh doanh như một dây chuyền lắp ráp

Matt Pais

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Công ty của MacIntyre trở nên thịnh vượng sau khi cô học cách ủy quyền cho nhân viên và đặt ước vọng cho khách hàng.
Robin Gartner Photography

Áp lực công việc lớn tới mức Shelley MacIntyre, CHS, không thể diễn tả được hết chỉ trong một phép ẩn dụ.

Chuột hamster mắc kẹt trên bánh xe quay. Đeo giày trượt patin để làm việc. Chạy đua trên dây chuyền lắp ráp. Các khái niệm trên đều tương tự và dẫn đến một câu nói sửng sốt:

“Nếu chị cứ tiếp tục đặt lịch cho tôi thế này,” thành viên 5 năm MDRT từ Belleville, Ontario, Canada nói với trợ lý, “Tôi sẽ chết trong vòng năm năm tới.”

Vấn đề mà MacIntyre, người tự xem mình là “một người cực kỳ tỉ mỉ”, không hề nhận ra là chị đã coi công việc như một nhà máy. Chị thường làm toàn bộ mọi việc từ tìm hiểu tới theo dõi tiếp tục từng khách hàng, hướng dẫn từng người và nhận mọi trách nhiệm.

Khi MacIntyre thuê cháu mình làm chuyên viên thống kê vào năm 2012, vấn đề làm việc của cô được chú trọng và mọi chuyện thay đổi. Nhân viên mới đã chỉ ra rằng việc thiết lập thêm nhiều quy trình có thể quản lý sẽ giúp duy trì chất lượng dịch vụ cao và tiết kiệm thời gian dành cho khách hàng hơn.

Tập trung

Do đó MacIntyre gặp khách hàng ít hơn nhưng tập trung hơn. Khách hàng cũng cần tự làm điều gì đó và MacIntyre đã tạo nhóm gồm hai nhân viên toàn thời gian và một nhân viên hành chính bán thời gian. Phương châm của công ty là “Tập trung vào khách hàng, làm việc theo nhóm.”

“Chúng tôi vẫn tập trung vào khách hàng nhưng giờ là một đội và khách hàng cũng là một phần của nhóm,” MacIntyre nói. “Chúng tôi cần làm việc của mình, họ cũng vậy.”

Vậy công việc sẽ tiến triển thế nào trong thực tế khi phải tập trung vào hoạch định tài chính và thuế, hoạch định bất động sản và kế nhiệm cho chủ doanh nghiệp?

Một điều chắc chắn đó là cần sự trợ giúp trong việc giám sát phiếu khách hàng để bảo đảm không bỏ qua điều gì. Ví như nếu một phiếu khách hàng có ghi một cặp đôi trẻ muốn có bảo hiểm bệnh hiểm nghèo trong vòng sáu tháng, cháu của MacIntyre, sau khi đọc toàn bộ phiếu, sẽ đảm bảo thực hiện các quy trình cần thiết.

Đương nhiên, tìm ra cách vận hành một công ty cần rất nhiều bài học khác.

Đặt giới hạn

MacIntyre, tự thấy mình là một người luôn muốn làm vừa lòng người khác, từng có khách hàng gọi đến và cần gặp cô ngay lập tức để chuyển lương hưu của vợ/chồng họ. MacIntyre bỏ lại mọi công việc để gặp họ, đưa ra lời khuyên đồng thời đề nghị họ tham khảo thêm ý kiến của một nhà tư vấn thuế.

Rất tiếc, họ đã tiến hành mà không tìm hiểu thêm ý kiến chuyên môn, dẫn đến khoản phạt 2000 đô-la mà MacIntyre cảm thấy mình có trách nghiệm phải trả.

“Không gì gấp gáp tới mức bạn phải bỏ lại mọi thứ để làm điều đó cho họ,” MacIntyre nói, lưu ý thêm rằng không có nhà tuyển dụng nào chỉ cho vài ngày để chuyển lương hưu. “Lẽ ra tôi nên từ chối gặp họ cho tới khi họ tham khảo ý kiến từ chuyên gia về thuế.”

Chấp nhận từ bỏ

Từ đó cô cảm thấy vị khách hàng này không tôn trọng thời gian của cô và cô để họ đi. Tương tự, cô cũng học được rằng thay vì thuyết phục nhẹ nhàng để bán hàng, cô có thể sử dụng và chia sẻ kiến thức chuyên môn cần thiết với các chủ doanh nghiệp. Đây là quyết tâm sau sáu năm làm việc với chủ một doanh nghiệp trị giá 5 triệu đô la tới khi họ chấp nhận lập kế hoạch về thuế, kế nhiệm và tài sản cá nhân.

“Họ bận rộn mỗi ngày, cố gắng đảm bảo công ty vận hành ổn thỏa mà không có thời gian để dừng lại và nhận ra mức độ phát triển của nó và họ cần vận hành công ty vì các thế hệ tương lai,” cô kể về khách hàng của mình, những người sở hữu một công ty có tới bốn thế hệ trong một gia đình từ 20 đến 93 tuổi. “Tới khi tôi có cơ hội trình bày về nghĩa vụ thuế của họ, họ đã nhận ra mình không thể trì hoãn thêm nữa. Họ thậm chí còn rất xuất sắc trong bài tập về nhà của mình.”

MacIntyre cũng phát triển mạnh mẽ nhờ bước ra khỏi vùng an toàn. Cô đồng ý tham gia giảng bài tại nhà thờ, giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi phát biểu trước đám đông, nhờ đó cô tự tin hơn khi phải thuyết trình trước các chủ doanh nghiệp.

Tìm huấn luyện viên

Nhờ làm việc với một huấn luyện viên kinh doanh trong sáu năm qua, MacIntyre đã phát triển và vượt qua giới hạn của một doanh nghiệp nhỏ trong một đô thị nhỏ, bao gồm việc thúc đẩy chất lượng làm việc của nhân viên và hiểu được nhu cầu của khách hàng.

Chính huấn luyện viên đầu tiên đã gợi ý cô nên tạo một bản giải thích trực quan giúp khách hàng hiểu được những loại bảo hiểm họ có. Đó là khởi nguồn của biểu đồ hình cây ở một bên và chi tiết kế hoạch tình huống về các trường hợp khẩn cấp, hưu trí và tử vong ở bên còn lại.

“Tôi nói với họ rằng khi bạn bước ra khỏi đây và ai đó nói về sản phẩm khác mà họ có, đừng hốt hoảng; hãy nhớ rằng bạn đã có cái cây này ở đây,” cô nói. “Bạn cũng biết đấy, cây cối là một thực thể sống và hít thở; nó chưa ngừng phát triển đâu. Kế hoạch tài chính này cũng vậy; sẽ luôn cần có thay đổi và bổ sung.”

LIÊN HỆ: Shelley MacIntyre shelley@ macintyrefinancial.com

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments