Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Sẽ thế nào nếu đó là con của bạn?

Matt Parker

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Với sự tồn tại và tần suất buôn người đang ở mức báo động, những người đồng sáng lập The Exodus Road, Matt và Laura Parker, đã chuyển đến Đông Nam Á, nơi Matt Parker sớm trở thành nhà điều tra bí mật để chấm dứt thảm trạng này. Trong phiên họp này, ông nói về trải nghiệm hoạt động bí mật tại hơn 2.000 nhà chứa trên bốn lục địa và công việc của ông với The Exodus Road, tổ chức đã giải cứu gần 1.000 nạn nhân của nạn buôn người.

Tôi rất mừng được có mặt tại Hội nghị của Câu lạc bộ Bàn Tròn Triệu Đô. Tôi ở đây để nói với tất cả các bạn rằng chúng ta có chung một vấn đề. Nạn buôn người. Nạn buôn người là một vấn đề toàn cầu và Tổ chức Lao động Quốc tế của Liên hiệp quốc đã ước tính hiệncó tới hơn 40 triệu nô lệ thời hiện đại. Bốn mươi triệu là một con số quá lớn! Vậy chúng ta sẽ giải quyết vấn đề này ra sao?

Trước khi trả lời câu hỏi này, hãy để tôi giúp các bạn mường tượng được nạn buôn người là gì và nó diễn ra dưới hình thức nào. Nạn buôn người là việc lạm dụng sức lao động bằng phương pháp lừa đảo hay ép buộc. Do đó nó có thể xuất hiện dưới hình thức bắt cóc. Chúng ta đều đã nghe về nạn bắt cóc, nhưng đây là bắt cóc để buôn bán con người – lặp đi lặp lại như vậy. Một điều mà chúng tôi vẫn luôn bắt gặp ở tổ chức chống nạn buôn người The Exodus Road đó là những lời nói dối dành cho một ai đó đang nghèo khổ tới tuyệt vọng. Đó là lời bịp bợm rằng có một công việc thật tốt chỉ ngay phía bên kia biên giới hay cách đây ba thị trấn. Rồi những cô bé, cậu bé cả tin, hay một người trưởng thành trong cảnh bần cùng sẽ đặt chân lên chuyến xe buýt hay chuyến bay mà họ không đủ khả năng chi trả để tới được nơi có công việc hứa hẹn kia. Khi phát hiện ra sự lừa đảo thì họ đã mắc kẹt trong đó. Không công việc, không tiền bạc, và chắc chắn là không còn đường ra. Sự thực là họ sẽ bị bán vào nhà chứa hay các thuyền đánh tôm, hoặc tới các công ty không bao giờ trả công như đã hứa. Điều này hiện đang diễn ra trên khắp thế giới, ngay cả tại nước Mỹ, ngay tại California.

Xin các bạn hãy dành vài giây để thử đặt mình trong hoàn cảnh đó. Bạn nghèo đến cùng cực, bạn cần nuôi sống gia đình, bạn cần một công việc, và ai đó đề nghị cơ hội như mơ. Bạn đi theo lời dụ dỗ và khi đến nơi, đó không chỉ là một lời hứa sai lệch. Bạn không nói được ngôn ngữ nơi đây, bạn không có ai để gọi xin giúp đỡ, họ đe dọa bạn nếu bạn bỏ trốnhoặc đe dọa người bên cạnh bạn. Chúng ta thường quên mất rằng với phần lớn chúng ta, cuộc sống thật tuyệt vời nhưng với một ai đó khác, nó có thể tệ hại đến mức nào. Chúng ta sống mà không thực sự quan tâm đến vấn đề gì khác ngoài một ngày thường nhật của chính mình và đi lướt qua những người đang thực sự cần tới sự giúp đỡ.

Năm 2011, cả gia đình tôi chuyển đến sống ở khu vực Đông Nam Á. Tôi và vợ tôi Laura có ba đứa con: hai con gái và một con trai ở độ tuổi 10, 12 và 14. Tôi yêu các con mình – tôi yêu tất cả trẻ con – do đó cả gia đình tôi chuyển đến phía bắc Thái Lan để mở một cô nhi viện. Đây là nơi ở của 48 bé gái đến từ các khu làng nghèo quanh vùng biên giới Burma và Myanmar. Trong thời gian đó, chúng tôi nghe được tin đồn trong cộng đồng rằng mấy gã môi giới thường tới những khu làng này và hứa hẹn việc làm, nhưngchỉ với các bé gái xinh đẹp. Điều này thực sự khiến tôi bất an. Tôi lái xe tới những ngôi làng này và hỏi chuyện các vị trưởng làng. Tôi hỏi họ, “Chuyện này có diễn ra không? Các tin đồn có đúng sự thực không?” Họ đều trả lời một cách dứt khoát, “Đúng, chuyện đó diễn ra suốt.”

Vậy là tôi bắt đầu nhận thấy vấn đề – nạn buôn người đang diễn ra một cách có hệ thống. Người môi giới thường nhắm đến các bé gái xinh đẹp ở vùng thôn quê và hứa với họ các công việc tốt ở quán ăn hay tiệm mát-xa ở Bangkok. Nhưng rồi các cô gái vô tội cả tin này tới được Bangkok và nhận ra mình đã bị bán vào nhà chứa. Tôi bắt đầu làm việc với các cơ quan chức năng về những tin đồn này, thông báo cho họ những gì tôi được biết và họ mời tôi cùng thảo luận. Tôi đã dành một năm để nghiên cứu về nạn buôn người ở Đông Nam Á – những gì các cơ quan chức năng đang làm và không làm, việc gì có tác dụng, việc gì không. Sau đó tôi nhận được một cuộc gọi làm thay đổi cuộc đời mình: Một gã bị nghi ngờ là tay buôn người đang bán các bé gái ở Bangkok và tôi được đề nghị giả làm “John” – một người mua – một gã du lịch tình dục. Nhiệm vụ của tôi là tìm hiểu xem những cô gái ở đó có thực sự bị mua bán hay không. Tôi nhận lời và ba ngày sau, tôi đã nhập vai ở Patpong, khu phố đèn đỏ lớn nhất và lâu đời nhất ở Bangkok. Đây là hình ảnh của nó. [ảnh] Các bạn có thể tưởng tượng được một sự quá tải vô cùng về các giác quan – ánh sáng, sự chèo kéo, chất kích thích đang đượcbán, phụ nữ đang đượcbán, các bé trai đang đượcbán. Điều này lấn át tâm trí tôi, khiến tôi luống cuống.

Khi đặt chân tới một nhà chứa, tôi ngồi cạnh một bé gái nhỏ tên là Belle có đeo số trên áo. Bởi các bạn biết là mình không cần phải nói ngôn ngữ của cô bé. Bạn chỉ cần chọn số của cô bé xinh đẹp nào đó mình muốn quan hệ. Bạn sẽ không cần phải nói một lời với họ, và chỉ mất có 40 đô la. Với chừng đó bạn có thể làm bất kỳ điều gì trong một đôi giờ. Những cô gái này bị cưỡng ép quan hệ tình dục với tới 10 người đàn ông mỗi ngày.

Có rất nhiều sai trái trong chuyện này, nhưng đây mới là vấn đề thực sự: Đó không phải mại dâm. Đó không phải là những người hành nghề một cách tự nguyện. Đó là những đứa bé nghèo bị dụ dỗ, đem bán và đẩy vào một tình huống chúng không thể giữ số tiền đó cũng như sự trong trắng và phẩm giá của mình. Tôi trở lại sau trải nghiệm đầu tiên đó và ngồi xuống với vợ mình, Laura, tôi rất đau lòng. Tôi nói với cô ấy rằng bỏ lại Belle trong khu nhà chứa đó là điều khó khăn nhất mình từng làm. Tôi đã nắm tay cô bé và hiểu rằng Belle hoàn toàn căm ghét những gì cô bé đang làm cũng như sự thực rằng mình quá nghèo và không có cách nào thoát khỏi đó. Tôi nói với Laura, “Nếu có điều gì đó xảy đến với con chúng mình, những người anh yêu thương hơn hết thảy, anh sẽ làm bất kỳ điều gì để bảo vệ chúng. Nhưng nếu anh chỉ là một nông dân nghèo trong các thôn làng phía bắc đó, và chúng ta có tới năm đứa con, chúng ta không thể nuôi chúng, chúng ta sẽ phải gửi một đứa tới Bangkok để đi làm và có một công việc tốt hơn. Ở cương vị người làm cha làm mẹ, đây không phải là một mong muốn tệ hại. Nhưng nếu anh là một người cha bị lừa dối, rồi anh phát hiện ra mình đã gửi đứa con gái nhỏ tới Bangkok để nó bị lạm dụng tới 10 lần mỗi ngày nhằm thu lợi, còn việc gì mà anh không sẵn lòng làm để có thể mang nó trở về với gia đình cơ chứ?”

Vấn đề là, những nông dân nghèo kia không có iPhone. Nông dân nghèo không có xe cộ. Họ không có một nhóm người có thể đi và giải cứu con mình. Tôi nhìn Laura và nói, “Anh nghĩ chúng ta sẽ phải làm việc này. Anh không muốn sống trong một thế giới mà con người bị buôn bán, và anh cũng không muốn để lại cho các con mình một thế giới như vậy. Anh phải hành động.” Laura đồng ý với tôi. Từ đó tôi trở thành một thám tử ngầm chuyên điều tra về tội buôn người. Trong suốt bảy năm qua, tôi đã tới hơn 2000 nhà chứa trên bốn lục địa. Nhưng tôi không bao giờ mong ước trở thành một người hùng duy nhất, do đó chúng tôi đã xây dựng lên một bộ máy gọi là The Exodus Road (Con đường thoát nạn)

Từ khi thành lập, chúng tôi đã thuê 63 thám tử và hoạt động trên sáu quốc gia. Chúng tôi đã cứu thoát gần 1000 nạn nhân của các vụ buôn người, gồm cả đàn ông, phụ nữ, các bé trai và bé gái. Hôm nay, tôi đứng đây trước mặt các bạn vì tôi thực sự tin rằng giải pháp cho nạn buôn người không phải là Matt Parker. Giải pháp cũng không phải The Exodus Road. Ít ra thì cũng không phải là nỗ lực đơn độc của chúng tôi. Giải pháp đó còn ở ngay cạnh các bạn, đang ngồi trong căn phòng này đây. Các bạn có sức mạnh to lớn. Các bạn có tiền, và các bạn còn có tiếng nói, có sức ảnh hưởng. Cùng với nhau, chúng ta có thể làm được rất nhiều điều để thay đổi triệt để hiện trạng của nạn buôn người thời nay.

Tại The Exodus Road, chúng tôi góp nhặt nhưng viên sỏi này. Đây là một viên sỏi bình thường ở ven sông. [Hình ảnh] Với mỗi cô bé, cậu bé, phụ nữ, hay đàn ông mà chúng tôi cứu được, chúng tôi viết tên họ lên một hòn sỏi. Các bạn có thể thấy chúng ở phần mở đầu video. Chúng tôi viết tên họ trên những viên sỏi và ngày họ được cứu cũng như tổ điều tra đã đưa họ ra. Tại sao ư? Bởi 40 triệu là quá sức tưởng tượng, và thật khó để có thể hiểu nổi. Những tội ác xã hội lớn như vậy thường khiến chúng ta tê liệt đúng không? Vấn đề này quá lớn, do đó chúng ta không làm được gì cả. Nhưng nếu bạn nhìn vào một cá nhân nào đó – một bé trai, một bé gái – bạn có thể thực sự cảm nhận được mỗi bé gái và bé trai này có ý nghĩa thế nào. Mỗi con người này là con trai, con gái, anh, chị, người chồng hay người vợ và người mẹ tương lai của một ai đó. Mỗi người đều thật đáng giá.

Tôi muốn đề nghị từng người trong số các bạn hãy đưa ra một lựa chọn cùng với tôi, rằng chúng ta sẽ không sống trong một thế giới chấp nhận nạn nô lệ. Chúng ta chống lại việc này thể nào? Chúng ta giành lại từng cuộc đời một, từng cảnh ngộ một, ngày qua ngày, ngày qua ngày.

Rất quan trọng phải nhắc cho các bạn rằng nạn buôn người là một vấn đề toàn cầu. Nó không chỉ diễn ra ở châu Á. Đó là nơi tôi đã bắt đầu, nhưng The Exodus Road hoạt động ngay cả ở đây trên đất Mỹ. Chúng tôi đang giải thoát trẻ em trên khắp thế giới, và chúng tôi cần sự giúp đỡ để biến điều đó thành có thể - để mở rộng khả năng cứu giúp tới những người đang thực sự cần nó.

Giờ đây tôi muốn được đề nghị các bạn hãy tham gia với chúng tôi thông qua việc tới thăm gian triển lãm của Quỹ Bàn tròn triệu đô và đóng góp về tài chính cho The Exodus Road, nhờ đó chúng ta có thể giải cứu nhiều người hơn nữa trên thế giới. Tôi cũng muốn đề nghị các bạn tham dự phiên họpOperation TrafficWatch diễn ra vào cuối ngày hôm nay. Tôi sẽ hướng dẫn cho các bạn cách nhận diện nạn buôn người và nạn nhân của nó quanh khu vực sống của mình. Tôi xin hứa rằng sự góp sức của các bạn và hỗ trợ về mặt kinh tế sẽ đồng nghĩa với tự do cho một ai đó.

Parker

Matt Parker, Năm 2010, cùng vợ là Laura và con cái của họ đã chuyển đến Thái Lan để làm việc tại một ngôi nhà dành cho những cô gái nghèo khổ. Khi ở đó, ông bắt đầu móc mối với cảnh sát địa phương để nghiên cứu về vấn nạn buôn người. Năm 2012, Matt và Laura đã thành lập The Exodus Road, một tổ chức từ thiện với ngân sách 2 triệu đô la Mỹ đã hỗ trợ giải cứu gần 850 nạn nhân của nạn buôn người và bắt giữ hơn 300 thủ phạm. Họ hoạt động ở nhiều quốc gia, trang bị cho người dân địa phương và sử dụng công nghệ tiên tiến để chống lại chế độ nô lệ có hệ thống.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments