Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Lời hứa

Jason Hewlett

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Có một sự khác biệt lớn giữa mục tiêu và lời hứa. Khi bạn giữ lời hứa, bạn có được lòng tin từ người khác. Trong bài thuyết trình sôi nổi này với đầy dấu ấn của các ca sĩ huyền thoại, Hewlett nói tới giá trị của việc có một dấu ấn riêng và sự hiện diện củng cố các mối quan hệ với những người quan trọng nhất trong cuộc đời bạn.

Tôi muốn bắt đầu với câu hỏi, tại sao phải lập mục tiêu khi bạn có thể hứa hẹn? Dù chúng ta không thể nói rằng mục tiêu không quan trọng, vì rõ ràng là nó có quan trọng. Nhưng mục tiêu là cụ thể còn lời hứa chỉ là sự tuyên bố. Thực tế, khi nghĩ về một mục tiêu, nếu chúng ta lập ra mục tiêu và rồi không hoàn thành được, thì điều đó cũng chẳng to tát gì. Chúng ta chỉ cần lập một mục tiêu mới. Nhưng nếu chúng ta hứa hẹn và không giữ được lời hứa đó thì đó là vấn đề rất lớn. Việc này có thể ảnh hưởng đến việc kinh doanh; ảnh hưởng đến các mối quan hệ của chúng ta. Tôi hoàn toàn tin rằng lời hứa là từ mạnh nhất và quan trọng nhất trong cuộc sống, trong công việc của chúng ta — mạnh hơn cả tin tưởng. Vì khi nói về sự tin tưởng thì chúng ta chỉ đang nói đến lời hứa từ bản thân mình.

Vì vậy, khi chúng ta nói về những lời hứa tuyệt vời đã thực hiện được thì tôi liền nghĩ đến căn phòng này đầy các thành viên MDRT. Xin chúc mừng khi các bạn có mặt ở đây vì các bạn là những người trình diễn đáng kinh ngạc. Đó thực sự là con người bạn. Khi chúng ta nhìn vào màn trình diễn, chúng ta phải nghĩ về nhữnghuyền thoại đi trước. Nếu tôi có thể đưa bạn trở lại thời điểm tôi bắt đầu khởi nghiệp là một người biểu diễn, khi tôi từng gây ấn tượng ở Las Vegas, trong phong cách trình diễn của một số huyền thoại vĩ đại nhất mọi thời đại. Họ đều là những người biểu diễn đã hứa và giữ lời hứa tuyệt vời. Vì vậy, tôi hy vọng bạn đã sẵn sàng để có thời gian vui vẻ với Frankie Valli và Four Seasons. Nó như thế này. Bắt đầu nhé.

(Tiếng hát)

Bạn nhớ giai điệu này không? (Tiếng vỗ tay)

Sau đó, dĩ nhiên không chỉ có Jersey Boys. Đã có rất nhiều huyền thoại; thật khó để chọn một trong số họ. Nhưng vì tôi thích thành phố Detroit, nên tôi sẽ trình diễn Motown ngay bây giờ. Vì khúc nhạc đó khiến tôi vô cùng cảm động. Khi tôi còn bé, tôi đã nghe khúc nhạc này. Tôi nói với mẹ “Mẹ, chân con bị làm sao vậy?” Bà ấy nói rằng “Hãy cứ để âm nhạc dẫn dắt con, con trai.” Tôi hi vọng bạn nhớ những Cám dỗ này. Chúng như thế này.

(Tiếng hát)

(Tiếng vỗ tay)

Bây giờ là Diana Ross và the Supremes. Nếu bạn nhớ màn trình diễn thì nó như thế này. Tôi sẽ cần sự giúp đỡ của bạn. Hãy giúp tôi.

(Tiếng hát)

Được rồi, các bạn hãy tưởng tượng thôi. Tôi biết việc này hơi phiền phức một chút.

(Tiếng hát)

Được rồi, hãy giúp tôi.

(Tiếng hát)

(Tiếng vỗ tay)

Hôm nay tôi không mang theo kính. Nhưng nó như này. Lại đây nào, bắt đầu nhé. Hãy đưa hai tay lại với nhau. Ha ha! Ai đã sẵn sàng nào?!

(Tiếng hát)

Stevie Wonder!

Họ là một trong những huyền thoại vĩ đạicủa mọi thời đại, đúng chứ? Khi chúng ta nghĩ đến những màn trình diễn, những màn trình diễn mang dấu ấn của họ thì tất cả những gì họ làm là giữ lời hứa mỗi khi họ đứng trên sân khấu đó. Họ luôn làm điều gì đó độc đáo mà chúng ta muốn xem. Chúng ta muốn nghe bài hát, giọng ca, những thứ mang dấu ấn của họ, và màn trình diễn của họ. Diana Ross đã làm điều này. [hình ảnh] Ban nhạc The Temptations đang thực hiện màn trình diễn của họ. Tôi thậm chí không cần phải bật nhạc và tôi có thể nói, “Tôi là ai?” Bạn biết đó chính là Stevie Wonder, đúng chứ?

Vậy câu hỏi là màn trình diễn mang dấu ấn của bạn là gì và làm cách nào để bạn là người sáng trong xứ mù? Bởi vì khi chúng ta nói về lời hứa là chúng ta đang nói đến ba yếu tố tạo nên lời hứa. Đầu tiên là khán giả. Nếu chúng ta xem mình là người biểu diễn thì tất cả chúng ta đều có khán giả. Đó là các khách hàng, người tiêu dùng, những người chúng ta bán hàng cho họ. Những người mà chúng ta muốn họ trở thành người hâm mộ cuồng nhiệt của mình.

Tiếp theo, yếu tố thứ hai tất nhiên là gia đình, không chỉ là gia đình thực sự mà chúng ta sẽ nói đến, đó còn là gia đình tại nơi làm việc, những người chúng ta quan tâm và tin tưởng. Cuối cùng, chúng ta sẽ đến với yếu tố cuối cùng. Nhưng tôi muốn bạn nghĩ xem yếu tố này có thể là gì đối với bạn trong suốt thời gian tôi thực hiện bài thuyết trình này.

Vâng, hãy bắt đầu với yếu tố khán giả. Khán giả của bạn là ai? Bạn sẽ hứa gì với họ và nhữnglời hứa nào mà bạn không nhận ra rằng mình đã từng hứa, rằng nếu bạn thất hứa thì chúng có thể khiến bạn mất đi một mối làm ăn? Đây là câu chuyện về chính ngành nghề của bạn. Có một người đàn ông vào học tại Đại học Utah, và ôn gấy đã suy nghĩ rất nhiều rằng mình nên trở thành luật sư hay bác sĩ. Cuối cùng, ông ấy kết hôn và bắt đầu làm thêm bằng việc bán bảo hiểm nhân thọ. Ông ấy nhận ra rằng mình bán bảo hiểm rất giỏi. Đây là ngành công nghiệp mà hầu hết những người dấn thân vào đều có một thời gian khó khăn để phát triển. Nhưng người đàn ông này đã làm được, cũng như rất nhiều người ở đây.

Ông nhận ra một điều là ông kiếm được nhiều tiền hơn cả giáo sư của mình. Vài tháng trước khi tốt nghiệp, ông ta tự nhủ “Tại sao mình vẫn ở đây?” Mình có thể trở thành một nhân viên bán bảo hiểm. Hồi đó, cha ông ta từng thử bán bảo hiểm trước đây và không thành công lắm. Ông trở về nhà và nói với vợ mình, “Anh sẽ thử bán bảo hiểm. Anh sẽ làm điều này” — đây là một công việc mạo hiểm. Tuy nhiên, khi tiếp tục, ông đã nhận ra màn trình diễn mang dấu ấn huyền thoại của mình, đó là ông sẽ chơi gôn với mọi khách hàng. Ông sẽ đưa họ đến xem các trận đấu bóng rổ của đội Utah Jazz và ngồi ở hàng ghế đầu. Trong suốt 20 năm, ông đã làm như vậy. Ông được biết đến như một người mà ai cũng muốn ở bên cạnh và muốn giới thiệu tới khách hàng của họ. Người đàn ông này đã tạo ra sự khác biệt lớn trong cuộc sống của rất nhiều người vì hiểu được tầm quan trọng của bảo hiểm và việc kinh doanh đó là các mối quan hệ. Khán giả của ông chính là khách hàng.

Việc đó gần như trở thành chuyện đùa của gia đình. Bất cứ khi nào ông về nhà, mọi người đều thắc mắc, Ông sẽ mang về bức tượng nào, thanh kiếm Excalibur nào vào ngày hôm đó? Vì ông là thành viên của Bàn Tròn Triệu Đô. Ông ấy là cha tôi. Tên ông là John Hewlett. Tôi tôn vinh sự nghiệp tuyệt vời của ông trong ngành bảo hiểm. Hiện tại, tôi chưa bao giờ làm được điều các bạn đã làm, mặc dù ông ấy muốn tôi như vậy. Ông muốn tôi trở thành một anh chàng bảo hiểm. Nhưng tôi đã rớt bài kiểm tra. Rồi tôi nói, “Con nghĩ con nên đứng trên sân khấu.” Vì vậy, thay vì trở thành khán giả với các bạn ở đây, tôi rất biết ơn vì đã tìm được vị trí của mình.

Cuối cùng, cha tôi tìm thấy một ngành mới cho mình, ngành y tế và chăm sóc sức khỏe. Bây giờ ông ấy khá nổi tiếng trong ngành. Tôi rất tự hào về người đàn ông này. Đó là màn trình diễn mang dấu ấn đáng kinh ngạc mà ông đã làm được. Mọi người vẫn hay nói với tôi rằng “Tôi vẫn nhớ lúc ông ấy đưa tôi đến trận đấu của Jazz” và “Tôi vẫn nhớ khi chúng tôi chơi gôn với nhau.” Ông là người biểu diễn huyền thoại đối với họ.

Tôi cũng muốn bạn suy nghĩ vì chúng ta đang nói về những người biểu diễn huyền thoại, về những người vĩ đại đi trước. Bạn biết đấy, gần đây chúng ta mất đi một vài người tuyệt vời như Prince, David Bowie và Tom Petty. Tôi muốn nói đến một anh chàng tên là Michael Jackson, một người vẫn luôn là huyền thoại trong lòng chúng ta. Bây giờ, nếu bạn trở về buổi biểu diễn ca nhạc của Michael Jackson những năm 1990 thì có một màn trình diễn mà bạn sẽ mong chờ từ anh ấy. Đó là gì?

Khán giả:Moonwalk.

Sẽ thế nào nếu bạn đến buổi biểu diễn ca nhạc của anh ấy và anh ấy không thực hiện màn trình diễn đó? Bạn sẽ thất vọng, ngay cả khi mọi thứ đều tuyệt vời. Bởi vì đó là Michael Jackson. Nhưng anh ấy sẽ không bao giờ lên sân khấu mà không thực hiện màn trình diễn mà anh giỏi nhất đó. Đó là lý do khiến khán giả của anh luôn trở lại. Tôi muốn cho bạn thấy điều gì sẽ xảy ra nếu anh ấy không giữ lời hứa đó và bạn sẽ cảm giác như thế nào, với tư cách là một khán giả, cảm thấy bị lừa, mặc dù buổi trình diễn có lẽ vẫn rất tuyệt.

(Tiếng hát)

Nào, hãy hát theo.

(Tiếng hát)

Dù là tuyệt vời nhưng vẫn chưa đủ, đúng chứ? Bạn muốn xem tất cả. [nhảy giống Michael Jackson]

Cảm ơn. [giọng Michael Jackson] Michael Jackson. [giọng bình thường]

Đúng là một người huyền thoại biểu diễn tuyệt vời. Nhưng đó là vì mỗi khi lên sân khấu, anh ấy đều hứa và giữ lời hứa. Khi bạn đến một buổi biểu diễn ca nhạc và thấy rất vui khi gặp những người đó, rồi sau đó họ không trình diễn bản “hit” của họ, bạn bị thất vọng. Vì vậy tôi muốn bạn nghĩ về lời hứa của mình với khán giả. Nhưng nói về khán giả, nếu tôi hỏi bạn, “Màn trình diễn mang dấu ấn của bạn là gì?” thì bạn có thể đang nói với chính mình rằng tôi không biết liệu tôi có hay không. Nhưng bạn có đấy. Thông thường chúng ta chỉ tìm ra điều đó khi đưa nó vào gia đình. Gia đình tại nơi làm việc có thể giúp chúng ta khám phá ra điều này vì tất cả chúng ta đều có thứ gì đó khiến mình trở nên nổi bật trong thế giới này.

Đây là câu chuyện về gia đình tại nơi làm việc. Câu chuyện này chỉ mới xuất hiện gần đây và đó là câu chuyện đầy sức mạnh trong đầu tôi bởi vì: Khi bạn nghĩ về gia đình, họ là ai? Bạn có thể gọi gia đình là một tổ, một cộng đồng, một đội, một nhóm — điều đó không quan trọng. Chúng ta đều là gia đình MDRT ở đây. Nhưng tôi muốn bạn cân nhắc hai từ gia đình. Bởi vì gia đình mạnh hơn bất cứ từ ngữ nào khác.

Câu chuyện vừa xuất hiện là về một người đàn ông được phát hiện đã đi bộ tới chỗ làm mỗi ngày. 11 dặm. Ở Arkansas. Ở Arkansas, anh ấy đi bộ tới chỗ làm mỗi ngày. Không ai biết điều này, nhưng anh ấy vẫn đi bộ 11 dặm tới chỗ làm. Anh ấy phải có mặt lúc 4 giờ sáng vì anh làm việc cho dịch vụ bưu chính. Vâng, luôn có một người mẹ tại nơi làm việc. Tên cô ấy là Mama Pat, và cô ấy phát hiện ra rằng người đàn ông này đã đi bộ tới chỗ làm mỗi sáng trong bảy tháng. Vì vậy, cô đi khắp nơi và cố gắng góp được đủ tiền để mua cho người đàn ông này một chiếc xe hơi. Không phải một chiếc xe mới. Chỉ là một chiếc xe hơi. Saturn ION. Họ tặng chiếc xe cho anh ấy. Trenton Lewis đã vô cùng ngạc nhiên.

Chiếc xe hơi đã thay đổi toàn bộ cuộc đời anh ấy, để anh ấy biết rằng mình có một gia đình tại nơi làm việc. Khi tôi nói “gia đình”, tôi muốn bạn nghĩ xem gia đình của bạn là gì bởi vì đó có thể là gia đình tại nơi làm việc. Có thể là gia đình MDRT. Vậy gia đình của bạn là gì? Gia đình bạn gồm những ai? Đối với bạn nó trông như thế nào? Chúng ta đều có định nghĩa về gia đình. Đây là bức ảnh nhỏ về gia đình dễ thương của tôi. [hình ảnh] Tôi yêu tất cả họ. Chúng tôi có bốn đứa con trong năm năm, vì vậy tôi là anh chàng buồn ngủ. Tôi đã không ngủ trong một thập kỷ.

Đứa bé bên này — tên thằng bé là Romney. Một cái tên Utah mạnh mẽ, Romney. Khi thằng bé được ba tuổi, tôi trở về nhà từ một chuyến đi, là một người cha, tôi đã trở thành người đàn ông giận dữ với những đứa bé dễ thương này. Chỉ là quá sức chịu đựng với tôi. Rồi tôi đặt một mục tiêu mỗi khi về nhà: Tôi sẽ trở thành người cha tốt hơn. Tôi đặt mục tiêu trở thành người cha tốt hơn. Tôi nhớ khi tôi về nhà, những đứa bé này không thực sự cho tôi một cái ôm như mong đợi. Tôi hỏi vợ rằng có chuyện gì vậy. Cô ấy nói, “Romney — anh cần đưa thằng bé đi chơi vào ngày của cha/con trai.”

Chúng tôi đã đi cùng nhau. Chúng tôi đi chơi vào ngày của cha/con trai. Điều đó vui như thế nào? Vì chúng tôi đã tới McDonald’s và có một bữa sáng lành mạnh, chúng tôi đã chụp selfie tự sướng với nhau. Tôi nói, “Trèo lên cầu trượt đi con!” Thế là thằng bé chạy lên cầu thang và nói, “Cha ơi! Cha ơi!” Rồi thằng bé trượt xuống. Tôi nói, “Chà, tốt lắm.” Rồi thằng bé lại leo lên và nói, “Cha ơi! Cha ơi!” Rồi lại trượt xuống. Rồi thằng bé lại nói, “Cha ơi! Cha ơi!” Lúc ấy tôi như kiểu, ĐƯỢC RỒI, đủ rồi.

Đó là điều tôi muốn trở thành, một người du hành. Tôi đã quá bận rộn với điện thoại, hoàn thành công việc, rằng khi tôi thấy chán với những thứ trước mặt mình, làm một người cha, tôi quay lại với cái điện thoại. Tôi thực sự đã vào Facebook và bắt đầu “lướt” qua cuộc sống của những người khác khi tôi được cho là có mặt với con trai mình. Rồi khi tôi đăng tải ảnh selfie tự sướng của mình với thằng bé, chỉ một phút trước, và tôi đăng dòng trạng thái, “Tôi đang đi chơi với con trai trong ngày của cha/con. . .” Tôi chợt nhận ra thói đạo đức giả về những gì tôi đang làm.

Tại thời điểm đó, tôi đã quyết định xóa ứng dụng yêu thích này. Điều đó không dễ dàng chút nào. Nhưng làm thế nào để chúng ta hiện diện 100 phần trăm? Nếu bạn đang phân vân rằng tôi không có một màn trình diễn mang dấu ấn thì tôi muốn bạn cân nhắc trong một khoảnh khắc có thể chính là sự hiện diện. Chỉ cần là ai đó nơi bạn đang ở, tập trung 100 phần trăm. Vì thiết bị nhỏ bé này có thể điều hành việc kinh doanh và kết nối bạn với thế giới nhiều thế nào thìcũng có thể ngắt kết nối của bạn với gia đình như vậy. Vì vậy hôm nay, tôi muốn hát một bài hát nhỏ thay mặt những người không thể nào quên.

Tôi hy vọng bạn nhớ Nat King Cole và con gái Natalie của anh ấy.

(Tiếng hát)

Thay vì trở thành người cha đặt mục tiêu trở thành người cha tốt hơn, hãy hứa sẽ trở thành người cha mà bất cứ đứa trẻ nào cũng muốn có. Tôi khuyến khích tất cả chúng ta làm điều tương tự cho gia đình mình.

Vậy chúng ta đã nói về khán giả, khách hàng của mình. Chúng ta đã nói về việc giữ lời hứa cho gia đình tại nơi làm việc hoặc gia đình thực sự. Mảnh ghép cuối cùng là yếu tố cuối cùng. Ai là yếu tố cuối cùng? Đó chính là bạn. Vì nếu chúng ta thất hứa với khán giả, chúng ta sẽ mất mối làm ăn. Nếu chúng ta thất hứa với gia đình, họ sẽ rời bỏ ta. Nếu chúng ta thất hứa với chính mình, ai quan tâm? Vâng, chúng ta nên quan tâm.

Khi còn bé, tôi phát hiện ra rằng mình có điều gì đó khác biệt. Đây là điều khó biết, điều khó nhận ra, vì tôi là một người kỳ quặc. Tôi đi xe buýt khi mới năm tuổi, và tôi đi đến chỗ những người tôi cho là ngầu và nói, “Tôi muốn ngồi với bạn!” Rồi cậu ta nói, “Cậu có một cái miệng rộng.” Tôi năm tuổi. Lớp mẫu giáo. Ngày đầu tiên. Đây là chuyến đi xe buýt tới trường đầu tiên của tôi. “Cậu có một cái miệng rộng.” Khi đó tôi biểu hiện như kiểu, “Cậu nói đúng.” [tiếng ồn ào] Rồi cậu ta nói, “Làm lại đi,” và tôi kêu “Ahhhh.” Rồi cậu ta nói, “Ngồi đây với chúng tôi. Sẽ rất vui đấy.”

Mỗi khi tới trường cậu ta lại nói, “Làm điều đó với miệng của cậu đi.” “Ahhhh.” Mọi người khi đó như kiểu, “Thằng bé đó có một cái miệng rộng.” Vậy nên tôi được biết đến là đứa trẻ với cái miệng rộng. Vào cuối ngày, mẹ tôi hỏi, “Trường học thế nào? Tuyệt chứ con trai?” Tôi nói, “Không, họ nói con xấu xí và con có một cái miệng rộng.” Bà nhìn tôi như bất cứ bà mẹ nào sẽ làm và nói, “Con trai, con không xấu xí, . . . nhưng con có một cái miệng rộng.” Mẹ nói, “Khi ai đó nói vậy thì con chỉ cần mỉm cười với họ. Chỉ cần mỉm cười thôi.” Tôi nói, “Con không muốn cười với mọi người.” Bà nói, “Cứ mỉm cười với họ đi.”

Vì vậy, tôi sớm nhận ra việc nếu tôi mỉm cười với mọi người thì họ thường sẽ mỉm cười lại. Những gì tôi cho đi là những gì tôi nhận được. Tôi rất biết ơn người mẹ đã dạy tôi điều đó từ rất sớm. Mãi cho đến khi đi khám nha khoa, tôi mới nhận ra là chính mình là điều hết sức bình thường và có một cái miệng rộng cũng như vậy. Vì trong trường hợp này, nó khá có ích. Ví dụ, nha sĩ sẽ nói, “Há miệng rộng ra.” Tôi sẽ, “Ahhhh.” Lúc đấy ông ấy nói, “Ôi trời ơi. Tôi có thể dùng cả hai tay!” Rồi ông ta lại nói, “Cậu thật may mắn vì có một cái miệng rộng như thế.” Tôi nói, “Cháu không cảm thấy may mắn chút nào.” Ông ta nói, “Không, nó thật tuyệt, vì tôi có thể đưa cả hai tay vào miệng cậu và cậu có thể nói chuyện bình thường.” Tôi biết, điều đó thật đáng kinh ngạc.

Sau đó, tôi nhận ra mình có thể tạo ra những âm thanh của phòng khám nha khoa trong khi ông ấy khám cho tôi. Bây giờ tôi đang chọc ông ấy. Ông ấy thì không biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng tôi cảm thấy khá thoải mái với người cố vấn mới này. Tôi nghe thấy âm thanh và lúc đấy tôi như kiểu, [tiếng phòng khám nha khoa]. Ông ấy nói, “Phải ở đây không?” Tôi nói, “Ôi không, nó bị kẹt trên lưỡi cháu rồi.” [tiếng phòng khám nha khoa] “Thôi được rồi, đừng làm vậy.” Ông ấy nói, “Cậu đúng là cậu bé kỳ quặc” Tôi nói, “Cháu biết mà,” và ông ấyđưa dụng cụ ra khỏi miệng tôi và môi tôi trông vẫn như thế. Ông ấy nói, “Cậu làm vậy như thế nào?” Tôi nói, “Cháu không biết nữa.” Ông ấy nói, “Dừng lại.”Vậy nên tôi đã dừng lại. Ông ấy nói, “Làm lại đi,” và tôi làm y như được bảo. Rồi ông ấy nói, “Đó là món quà của cậu đấy.”

Vì vậy, nếu hôm nay tôi đến với bất cứ thông điệp tích cực nào thì chính là đây. Hãy nhìn vào món quà của tôi. Bây giờ nghĩ về món quà của bạn và hãy một lần biết ơn vì những gì bạn đã có! Hãy sử dụng nó. Bạn có tài năng mà tôi không có. Tôi có tài năng mà bạn không muốn. Tôi muốn bạn nhận ra điều đó. Nha sĩ đã nói, “Nếu cậu có thể làm điều đó với miệng bên này thì cũng có thể làm với phía bên kia.” Vâng, ông ấy đã đúng. Tôi về nhà và thực hành điều đó. Tôi đã tìm ra cách làm mọi người mỉm cười. Giống như bạn bắt sóng biển, giống như đại dương. Đây là tất cả những gì tôi đã làm cho mình khi còn bé. Vậy nên tôi đã không dừng lại. Tôi biết rằng tôi có thể làm với môi dưới và cả lông mày nữa. Thậm chí cả với mũi. Thật không thể tin được! Nhưng nha sĩ đã giúp tôi khám phá ra điều đó.

Lời hứa của tôi với bản thân là tôi sẽ chia sẻ nó, khi có bất cứ cơ hội nào, tại bất cứ nơi nào tôi ở, bất cứ nơi đâu tôi đến. Tôi sẽ làm cho ngày của mọi người trở nên đáng nhớ. Bây giờ, nếu tôi đến một nhà hàng, và cô hầu bàn hỏi, “Ngài muốn dùng gì?” Tôi chỉ có thể nói, “Ồ, cho tôi một salad.” Kết thúc cuộc trò chuyện. Hoặc tôi có thể giữ lời hứa với bản thân mình, vì lời hứa là mức độ cam kết cao nhất mà chúng tôi cam kết với bất cứ trải nghiệm nào. Rồi tôi có thể làm cho ngày của cô ấy trở nên đáng nhớ. Cô ấy hỏi, “Ngài muốn dùng gì?” Rồi tôi nói, “Này, cô có rau diếp không? [hếch mũi] Tôi chỉ cần một củ cà rốt thôi.”

Tôi hy vọng bạn sẽ suy nghĩ thông điệp về lời hứa này cho chính mình. Lời hứa mà bạn cần phải hứa và thực hiện với khán giả của mình, với gia đình, với bản thân? Lời hứa nào mà bạn không nhận ra rằng mình đã từng hứa, là điều mà họ luôn mong muốn nhận được? Bạn có giọng nói. Bạn có màn trình diễn mang dấu ấn. Bạn có điều gì đó khiến mình độc đáo giữa mọi người. Chẳng còn quan trọng nếu bạn có nó mà không chia sẻ.

Tôi hy vọng bạn nhớ ca sĩ tiếp theo này. Anh ấy là một trong những ca sĩ yêu thích mà tôi muốn dùng để kết thúc.

Louie Armstrong.

Vì chúng ta cùng tạo nên một thế giới tuyệt vời.

(tiếng hát)

(tiếng vỗ tay)

Hewlett

Jason Hewlett có những bài nói chuyện đáng kinh ngạc kết hợp tính xác thực, hài hước, âm nhạc và nhân cách hóa với các nguyên tắc kinh doanh thực tế dành cho lãnh đạo, kinh doanh và tác động văn hóa. Là một trong những người trẻ tuổi nhất được đề cử Giải thưởng Council of Peers Award for Excellence Speaker Hall of Fame danh giá, ông đã thuyết trình về động lực và quản lý khách hàng tại một số sự kiện hợp tác lớn nhất trên thế giới.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments