Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Sức mạnh của sự từ chối

Jia Jiang

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Other formats

Video 0:17:12

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Khi Jiang nhận ra ông đã để nỗi sợ bị từ chối giữ chân, ông quyết định bứt ra và thử liệu pháp từ chối - cố tình bị từ chối để bớt nhạy cảm hơn. Những gì ông thấy là sự chấp nhận đáng ngạc nhiên và ông biết thêm lý do tại sao chúng ta sợ bị từ chối và tại sao chúng ta không nên để điều đó làm trật hướng đi của mình. Phiên họp này bao gồm các ví dụ đáng chú ý về việc dám đặt câu hỏi và nắm bắt cơ hội.

Có bao nhiêu bạn thích quà? Tuyệt quá! Khi tôi 6 tuổi, tôi đã nhận được món quà của mình. Cô giáo dạy lớp một của tôi đã có ý tưởng tuyệt vời này. Cô muốn chúng tôi trải nghiệm việc nhận quà nhưng cũng phải học được đức tính khen ngợi lẫn nhau. Vì thế, cô gọi tất cả chúng tôi đứng trước lớp học, cô đã mua quà tặng cho tất cả chúng tôi và xếp chúng chồng lên nhau trong góc lớp. Cô nói, “Tại sao chúng ta không chỉ đứng lên và khen ngợi lẫn nhau các em nhỉ? Nếu em nào nghe tên mình được gọi, thì hãy lên đây, nhận quà của em rồi ngồi xuống nhé.” Thật là một ý tưởng tuyệt vời, phải không các bạn? Có điều gì sai có thể xảy ra không?

Vâng, chúng tôi có 40 bạn để bắt đầu ý tưởng này, và mỗi khi tôi nghe tên của của bạn nào đó được gọi lên, tôi đã cổ vũ nhiệt liệt. Rồi sau đó còn lại 20 bạn, còn lại 10 bạn, còn lại 5 bạn và cuối cùng chỉ còn lại 3 bạn. Tôi là một trong số đó. Những lời khen đã dừng lại rồi. Vâng, vào khoảnh khắc đó, tôi đã bật khóc. Cô giáo thì đang hoảng sợ. Cô nói, “Các em, có ai muốn nói điều gì tốt đẹp về những bạn này không? Không một ai cả à? Không sao, tại sao các em không lên lấy quà của mình rồi về chỗ. Các em sẽ cư xử tốt vào năm tới và bạn nào đó có thể sẽ nói điều gì đó tốt đẹp về các em nhé.”

Vâng, khi tôi mô tả điều này cho các bạn, các bạn có thể nhận thấy tôi thực sự rất nhớ điều đó.

Nhưng tôi không biết ai cảm thấy tồi tệ hơn trong cái ngày hôm đó. Đó là tôi hay là cô giáo? Cô phải nhận ra rằng cô đã biến một sự kiện xây dựng nhóm thành một buổi chế giễu công khai ba đứa trẻ sáu tuổi, nhưng không hề có chút hài hước nào. Bạn biết đấy, khi bạn thấy mọi người bị chế giễu trên TV, điều đó thật buồn cười. Nhưng không có gì buồn cười về cái ngày hôm đó cả.

Đó từng là một phiên bản của tôi và tôi có thể chết để tránh bị rơi vào tình huống đó lần nữa - bị từ chối trước công chúng một lần nữa. Đó là một phiên bản. Sau đó, tám năm nữa nhanh chóng trôi đi. Bill Gates đã đến quê tôi ở Bắc Kinh, Trung Quốc, để nói chuyện và tôi thấy thông điệp của ông ấy. Tôi vô cùng yêu mến ông ấy. Tôi nghĩ, “Ồ, tôi biết mình muốn làm gì bây giờ rồi. Đêm đó tôi đã viết một bức thư gửi cho gia đình tôi và nói với họ: "Đến năm 25 tuổi, con sẽ xây dựng một công ty lớn nhất thế giới, và công ty đó sẽ mua lại Microsoft."

Tôi hoàn toàn chào đón ý tưởng chinh phục thế giới này - sự thống trị, đúng không các bạn? Tôi đã không tự bịa ra câu chuyện này; Tôi đã viết lá thư đó. Lá thư đó đây. [cho khán giả xem]

Bạn không cần phải đọc kỹ. Chữ viết trong bức thư này hơi xấu, nhưng tôi đã gạch chân một số từ khóa. Bạn sẽ có được ý tưởng về nội dung bức thư.

Đó là một phiên bản khác của tôi - một người sẽ chinh phục thế giới.

Hai năm sau, tôi được trao cơ hội đến Mỹ. Tôi nhảy cẫng lên vì đó là nơi Bill Gates sống.

Tôi đã từng nghĩ đó là khởi đầu của hành trình kinh doanh của mình. Sau đó, 14 năm nữa lại vụt trôi qua. Tôi đã 30 tuổi. Không, tôi đã không xây dựng công ty đó. Tôi thậm chí không bắt đầu việc đó. Tôi đã là một người quản lý tiếp thị cho một công ty thuộc Fortune 500. Tôi cảm thấy tôi đã bị mắc kẹt; Tôi đã trì trệ. Tại sao vậy? Cậu bé 14 tuổi đã viết lá thư đó ở đâu rồi? Không phải vì cậu bé không cố gắng. Đó là bởi vì mỗi lần tôi có một ý tưởng mới, mỗi khi tôi muốn thử một cái gì đó mới mẻ, ngay cả trong công việc - cho dù tôi muốn đưa ra đề xuất hay dù tôi có muốn lên tiếng trước mọi người trong một nhóm hay không - thì luôn có trận chiến giữa cậu bé 14 tuổi và cậu bé 6 tuổi. Một người muốn chinh phục thế giới, tạo ra sự khác biệt, và người kia thì sợ bị từ chối. Lần nào cũng vậy, cậu bé 6 tuổi đó đã thắng.

Nỗi sợ này thậm chí còn dai dẳng bám theo sau khi tôi bắt đầu gây dựng công ty của riêng mình. Ý tôi là, tôi bắt đầu công ty của riêng mình khi tôi 30 tuổi - nếu bạn muốn trở thành Bill Gates, sớm hay muộn bạn cũng phải bắt đầu làm việc đó, đúng không các bạn? Khi tôi là một doanh nhân, tôi đã có cơ hội đầu tư và sau đó tôi bị từ chối. Sự từ chối đó đã làm tôi tổn thương. Nó làm tôi đau đến mức tôi muốn bỏ cuộc ngay lúc đó. Nhưng sau đó tôi nghĩ, Này, liệu Bill Gates sẽ từ bỏ chỉ sau một lần bị từ chối khoản đầu tư hay không? Liệu có bất kỳ doanh nhân thành công nào đã bỏ cuộc như vậy không? Không đời nào. Đây chính là điều tôi hiểu ra ngay lập tức. Đúng rồi, tôi có thể xây dựng một công ty tốt hơn. Tôi có thể xây dựng một nhóm tốt hơn hoặc một sản phẩm tốt hơn, nhưng có một điều chắc chắn: tôi phải trở thành một nhà lãnh đạo tốt hơn. Tôi phải trở thành một người tốt hơn. Tôi không thể để đứa trẻ 6 tuổi đó tiếp tục thống trị cuộc đời tôi nữa. Tôi phải đưa đứa trẻ đó trở lại vị trí của mình.

Đó là lúc tôi lên mạng và tìm sự giúp đỡ. Google là bạn của tôi lúc đó.

Tôi tìm kiếm: “Làm cách nào để vượt qua nỗi sợ bị từ chối?” Tôi tìm ra một loạt các bài báo tâm lý về nỗi sợ hãi và đau đớn đến từ đâu. Sau đó, tôi đã đọc một loạt các bài viết chứa đầy cảm hứng về vấn đề này, “Đừng tự nghĩ về điều đó; chỉ cần vượt qua nó thôi.” Ai không biết điều đó chứ?

Nhưng tại sao tôi vẫn rất sợ hãi? Sau đó, tôi may mắn tìm thấy trang web này. Trang web này có tên gọi là rejectiontherapy.com.

Phương pháp trị liệu Từ chối là một trò chơi được phát minh bởi Jason Comely, một doanh nhân người Canada. Về cơ bản, ý tưởng đó là trong 30 ngày bạn đi ra ngoài và tìm kiếm sự từ chối và mỗi ngày bạn bị từ chối một vài điều gì đó. Sau đó, cuối cùng, bạn làm cho bản thân hết mẫn cảm, và bạn có thể trở thành một người dũng cảm. Tôi đã vô cùng thích ý tưởng đó.

Tôi nói, “Anh biết không? Tôi sẽ làm điều này. Tôi sẽ tự quay phim mình bị từ chối trong 100 ngày.” Tôi nghĩ ra những ý tưởng từ chối của riêng mình và tôi đã tạo một blog video từ việc này. Tôi muốn trở thành một người dũng cảm nhất trong số họ.

Tôi sẽ làm những việc như xin 100 đô la từ một người lạ. Sau đó, ngày hôm sau, tôi sẽ yêu cầu cho thêm nhân vào chiếc bánh burger. Một ngày khác, tôi sẽ yêu cầu một cửa hàng thú cưng cắt tóc cho mình.

Đó là những lời từ chối.

Nhưng khi tôi thực hiện việc này, những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra. Mọi người bắt đầu nói có với tôi. Ví dụ, một ngày tôi cầm quả bóng đá này trong tay và tôi gõ cửa nhà người lạ. Một anh chàng ra mở cửa. Anh ta là một anh chàng to lớn có cái lá cờ Texas khổng lồ trên chiếc áo phông. Nếu bạn đến từ Texas, bạn biết mọi người đều làm như thế ở đó. Tôi hỏi anh ta, "Tôi có thể chơi bóng đá ở sân sau nhà anh không?" Anh ấy nói, "Đá bóng ở sân sau nhà tôi?" Rồi anh ấy nhìn tôi và thấy tôi nghiêm túc. Tôi đã có một quả bóng đá, đòn chêm, và tấm bọc bảo vệ ống chân - tất cả đều sẵn sàng. Anh ta nói, “Chắc chắn rồi, anh vào đi.” Tôi nghĩ, Giờ thì sao nhỉ? Làm thế nào để tôi chơi bóng đá với chính bản thân mình ở sân sau? Vì vậy, tôi bỏ đi và rê bóng một chút. Trước khi rời đi, tôi hỏi, “Sao anh lại nói có với tôi?” Anh ta nói, “Điều này rất kỳ lạ, làm sao tôi có thể nói không được chứ?”

Rồi một ngày khác, tôi đang lái xe, và tôi thấy một chiếc xe cảnh sát. Tôi hỏi anh nhân viên cảnh sát, “Tôi có thể lái xe của anh được không? Tôi không muốn lái nó đi mất và gặp rắc rối đâu; Tôi chỉ muốn đi thử và nghe bộ đàm của anh thôi. Tôi muốn được có cảm giác như một sĩ quan cảnh sát.” Anh nói, “Được chứ. Tại sao lại không?” Thế là, tôi đã lái xe cảnh sát ngày hôm đó.

Sau đó, có một ngày khác khi tôi nhận được một loạt lời nói có, và tôi đã thất vọng. Tôi nói, “Đây được coi là liệu pháp từ chối cơ mà, không phải là liệu pháp chấp nhận. Tôi cần phải bị từ chối bằng cách nào đó. Thế còn lái máy bay thì sao nhỉ?” Tiện đây, tôi không biết lái một chiếc máy bay như thế nào; tôi chỉ muốn bị từ chối ngày hôm đó. Vì vậy, tôi đã đi đến sân bay ở Austin và hỏi một anh chàng trông giống như phi công, “Anh có máy bay không?” Anh ta hỏi, “Vâng, tôi có.” Tôi nói, “Tôi có thể bay không?” Anh hỏi, “Anh có biết cách bay không?” Tôi nói, “Không.” Anh nói, “Đừng lo. Tôi sẽ dạy anh cách bay. Đi thôi.” Tôi nói, “Tại sao? Chuyện gì đang diễn ra vậy?” Hóa ra, anh ấy không có một chiếc máy bay phản lực thương mại; anh ta có một phi cơ trực thăng. Nó giống như một chiếc trực thăng thu nhỏ hoặc xe gắn máy trong không khí. Anh ấy là một người yêu thích loại máy bay này và anh ấy muốn cho mọi người xem chiếc phi cơ trực thăng của anh ấy tuyệt vời như thế nào. Anh ấy đã dạy tôi cách bay. Thật là tuyệt.

Tôi thực sự có bằng chứng bằng video cho tất cả những điều này. Bạn có thể vào vlog của tôi để xem chúng. Nhưng nói về video, tôi phải cho bạn thấy một video thực sự cho thấy rằng ý tưởng yêu cầu sự từ chối nhưng không nhận được sự từ chối. Đây rồi.

Đây là những chiếc bánh rán. [hình ảnh] Khi tôi bước ra khỏi cửa hàng, tôi không thể tin được dịch vụ khách hàng và lòng tốt của con người. Cả thế giới cũng không thể tin được. Video này đã có hơn 5 triệu lượt người xem trên YouTube.

Bởi vì điều đó, tôi đã được lên báo, lên các chương trình nói chuyện, về tất cả mọi điều. Tôi trở nên nổi tiếng. Rất nhiều người bắt đầu viết thư cho tôi và nói, "Những gì bạn đang làm là tuyệt vời." Nhưng bạn biết đấy, danh tiếng và tai tiếng không làm gì với tôi được. Điều tôi thực sự muốn làm là học hỏi và thay đổi bản thân mình. Vì vậy, tôi đã bỏ phần còn lại của 100 ngày bị từ chối vào sân chơi này, vào dự án nghiên cứu này. Tôi muốn xem những gì tôi có thể học được.

Tôi đã học được rất nhiều điều. Điều đầu tiên tôi học được đó là sự từ chối là gì. Điều này là gì mà chúng ta sợ đến thế? Vì hóa ra, từ chối chỉ là một con số. Nếu bạn trải qua đủ số lượng từ “không”, nó sẽ trở thành từ “có”. Có ai hâm mộ Harry Potter ở đây không? Tôi là một người hâm mộ. Harry Potter là cuốn sách bán chạy nhất trong lịch sử hiện đại. Nhưng tác giả J. K. Rowling đã phải trải qua 12 lần bị từ chối khác nhau để cuốn sách của mình được xuất bản. Trong lần thử thứ 13, chủ tịch của nhà xuất bản cũng từ chối cô, nhưng đưa bản thảo cho con gái mình, người đã không thể dứt khỏi bản thảo, và cô đã đọc hết bản thảo đó. Đó là lý do cuối cùng họ đã xuất bản cuốn sách, và phần còn lại là lịch sử. Nhưng nếu J. K. Rowling mất 12 lần bị từ chối để được công bố truyện Harry Potter, thì chúng ta phải qua bao nhiêu lần bị từ chối để được xuất bản chính mình?

Như vậy, từ chối chỉ là một ý kiến thôi. Tôi nghĩ thế giới cần rất nhiều thứ. Chúng ta cần thêm tình yêu, sự thông cảm, chắc chắn nhiều phòng tắm hơn, và đồ uống miễn phí, nhưng một điều chúng ta có rất nhiều là ý kiến ​​của mọi người. Nếu bạn không tin tôi, chỉ cần bật TV của bạn hoặc vào internet. Mọi người đều có điều gì đó để nói về điều gì đó, và họ không thể chờ đợi để cho bạn biết họ cảm thấy thế nào về thế giới. Sự từ chối không là gì cả, ngoài là ý kiến ​​và sở thích của người từ chối. Trong thực tế, sự từ chối nói về người từ chối cũng nhiều như về người bị từ chối. Tuy nhiên, chúng ta nhầm lẫn nó như là một số sự thật phổ quát về bản thân chúng ta, và chúng ta lại coi nó quá cá nhân.

Sự từ chối giống như thịt gà; hoặc là ngon hoặc là chán tùy thuộc vào cách bạn nấu nó. Chính nỗi sợ bị từ chối làm tê liệt chúng ta. Trong thực tế, những người thực sự thay đổi thế giới, những người thay đổi cách chúng ta sống và cách chúng ta nghĩ, là những người đã thường bị từ chối ngay từ ban đầu hoặc một cách thô bạo. Nhưng họ không bỏ chạy. Những người như Martin Luther King Jr., Mahatma Gandhi, Nelson Mandela, hay thậm chí là Chúa Giêsu Kitô, những người này đã không để sự từ chối định nghĩa con người họ. Họ để phản ứng của họ, sau khi từ chối, tự xác định chính họ. Họ chấp nhận sự bị từ chối. Bạn không cần phải trở thành những người này để chấp nhận sự từ chối. Ngay cả khi bạn là cố vấn tài chính, xây dựng doanh nghiệp của riêng bạn, thực hiện các bước đi tiếp theo sau khi bị từ chối thay vì bỏ chạy, bạn có thể tự hỏi mình, Tôi có đáng bị từ chối như vậy không?

Bây giờ, trước khi kết thúc, tôi muốn để lại cho bạn suy nghĩ cuối cùng của tôi, bài học lớn nhất tôi học được từ 100 ngày bị từ chối của tôi. Chỉ ba từ: Chỉ cần hỏi.

Bạn có nhớ ví dụ khi tôi ngẫu nhiên hỏi anh phi công tại một sân bay để lái máy bay của anh ấy và anh ta nói có không? Tôi đã có nhiều chuyến bay trong cuộc sống, và tất cả chúng đều là việc tháo giày và thắt lưng của tôi trong khi tôi bị đi qua máy quét gây ung thư “xương” và ngồi trên cái thảm bẩn và sạc điện thoại. Nhưng chuyến bay này chẳng là gì ngoài sự vui thích. Tôi bay như một con chim. Trong một phút, tôi bay trên cánh đồng ngô hai bộ (0,60 m) và chỉ lướt qua như một con mòng biển trên đại dương. Phút sau đó, tôi đã ở trên trời chạm tới những đám mây ở độ cao 1.000 bộ (304 m). Trong suốt thời gian này, tôi chỉ có một suy nghĩ: Nếu tôi không hỏi thì sao? Tôi sẽ không có lời chấp nhận nào. Sau đó, tôi nghĩ về những người viết email cho tôi và chia sẻ những câu chuyện của họ. Nếu chúng ta để nỗi sợ hãi thống trị cuộc sống của chúng ta và tránh bị từ chối, các công ty có thể đã không được xây dựng, hoặc họ có thể bỏ cuộc sớm. Sách có thể không bao giờ được xuất bản. Các phong trào thay đổi thế giới có thể chưa bao giờ được bắt đầu.

Chúng ta sợ bị từ chối bởi vì chúng ta nghĩ rằng điều này quá tiêu cực và đáng sợ. Chúng ta mất một cái gì đó khi chúng ta yêu cầu và bị trả lời “không”. Vì vậy, nếu chúng ta không hỏi, chúng ta tránh những điều tiêu cực và chỉ đạt được điều tích cực, đúng không các bạn? Trên thực tế, đó là một lời nói dối. Đó là lời nói dối mà chúng ta tự nói với bản thân mỗi ngày. Bởi vì khi bạn không bước ra để nhận lấy sự từ chối bởi vì bạn sợ, thì kết quả là bạn đang từ chối chính bản thân mình. Nếu ai đó sẽ từ chối bạn, hãy để thế giới từ chối bạn, nhưng bạn hãy không bao giờ từ chối bản thân mình.

Jiang

Jia Jiang là người sáng lập Wuju Learning, một tổ chức đào tạo các cá nhân trở nên bạo dạo và vượt qua nỗi sợ bị từ chối. Diễn giả, blogger và cũng là tác giả của “Bằng chứng về sự từ chối: Tôi đã đánh bại sự sợ hãi và trở nên bất khả chiến bại trong 100 ngày bị từ chối như thế nào”, bài nói chuyện TedX của ông lọt vào top 200 trong số 60.000 bài nói từng được ghi nhận. Câu chuyện của ông đã được chia sẻ trên Bloomberg Businessweek, Yahoo News, Forbes và Huffington Post.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments