Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Sức mạnh của sự lựa chọn

Anne Mahlum

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Khi còn bé, quan niệm về cuộc sống bình dị của Mahlum bị đảo lộn khi biết cha mình là một người nghiện cờ bạc. Trong phiên họp này, bà nói về cách trở nên kiên quyết không để những bất ngờ và thất vọng khiến mình đi chệch hướng khi bà có đam mê điều hành và có thể mở một câu lạc bộ phi lợi nhuận cho những người vô gia cư. Bài thuyết trình này nói về tầm quan trọng của việc làm chủ các lựa chọn và hãy nhớ rằng, mọi người dù ở bất kỳ địa vị nào trong xã hội cũng đều muốn được chú ý, chấp nhận và yêu thương.

Tôi lớn lên tại Bismarck, Bắc Dakota, và tôi đã có một thời niên thiếu đáng nhớ. Tôi chơi các môn thể thao khá tốt; tôi học rất giỏi; tôi có rất nhiều bạn và có cả một lũ con trai đuổi theo tôi vòng quanh sân chơi. Tôi cũng từng nghĩ tôi có thể hình dung ra mọi thứ lúc tôi mới 12 tuổi.

Tôi hình dung nhiều đến mức tôi thật sự giữ một cái hộp để dưới giường trong đó cất những thứ tôi nghĩ thế giới của tôi sẽ trông như vậy khi tôi lớn lên. Trong cái hộp đó có những tấm hình của một ngôi nhà trắng khổng lồ với hàng rào gỗ sơn màu trắng và những tấm hình tôi nghĩ con tôi sẽ trông giống vậy và chồng tôi sẽ trông ra sao. Tôi nghĩ cuộc đời sẽ dễ dàng như vậy. Vì lúc ta 12 tuổi, cuộc đời quả đúng là dễ dàng thật.

Khi 16 tuổi, tôi đã nếm trải thực tế đắng cay. Cha tôi đi làm về sớm hôm đó và nói tôi, em trai và chị gái tôi ra ngoài một lát để ông nói chuyện với mẹ tôi. Điều này chưa từng xảy ra bao giờ và tôi biết ngay có chuyện chẳng lành. Chúng tôi đi ra ngoài và tôi là người quay về nhà đầu tiên. Mẹ tôi không có nhà và cha tôi ngồi trên gác mặt tối sầm và lúng túng không còn chút vẻ người cha siêu anh hùng nào tôi thường thấy suốt 16 năm qua. Đúng vào ngày đó tôi phát hiện ra cha tôi là người nghiện cờ bạc.

Rõ ràng, tôi không có nhiều kinh nghiệm về nghiện ngập khi mới 16 tuổi, nên tôi không hiểu gì khi nghe điều đó. Nhưng chẳng mấy chốc tôi nhận ra đó không phải là chứng nghiện ngập đầu tiên của cha tôi. Ông đã từng cai nghiện ma túy và rượu khi tôi còn là đứa trẻ nhỏ. Tôi chưa từng thấy cha tôi vật lộn với những chứng nghiện ngập đó, nhưng mẹ tôi đã chịu đựng hàng bao năm. Bà đương đầu với nỗi thất vọng, dối trá, lừa lọc và vô trách nhiệm—những từ ngữ mà đáng ra tôi không bao giờ dùng để nói về cha. Nhưng với mẹ tôi, không có chuyện bà lại trải qua điều đó một lần nữa. Chỉ như vậy, bà tống cổ cha ra khỏi nhà vào ngày hôm đó.

Điều quan trọng bạn cần biết là tôi và cha rất thân thiết với nhau. Ông đúng là con người tôi cần. Trong đời có những người thực sự có tác động sâu sắc tới chúng ta. Cha là người hâm mộ lớn nhất của tôi. Ông có thể lái xe bốn giờ đồng hồ để xem tôi chơi bóng rổ và khi tôi có một cú nhảy ném đẹp, điều này không tốt chút nào nếu cha không còn ở đó. Đối với một cô bé 16 tuổi yêu cha hết mực, tôi thực sự rất giận dữ.

Ba năm sau đó tôi giữ mối quan hệ tồi tệ với mẹ tôi. Bà đã phá hỏng đời tôi và việc ba mẹ chia tay không có trong chiếc hộp tôi cất dưới giường. Tôi cố tìm hiểu tại sao cha tôi vẫn cứ đến sòng bài và tại sao ông không thể không đến. Ông không thể. Ông cố giải thích cho tôi rằng mỗi lần bước chân vào sòng bài, ông lại nghĩ ông sẽ làm gì khi ông thắng. Cha tôi không phải là người xấu; ông chỉ là một kẻ nghiện ngập. Tuy nhiên, tôi bắt đầu ở vào cuối con đường của thất vọng và dối trá và lừa lọc và vô trách nhiệm. Tôi sẽ nói với bạn, rất khó để yêu ai đó nghiện ngập.

Vì vậy, tôi cần phải làm gì đó với tất cả những năng lượng tình cảm tiêu cực tích tụ trong người tôi. May thay, vì tôi rất yêu thích thể thao và tập luyện, tôi bắt đầu chạy. Tôi rất nhanh chóng cảm thụ hết những bài học đẹp đẽ mà việc chạy bộ mang lại cho tôi. Chạy dạy bạn biết rằng bạn không có lựa chọn trong đời nhưng có thể đi từng bước một. Không có cách nào chạy từ dặm một tới dặm năm mà không tốn công sức. Khi bạn nhìn lên phía trước và thấy một ngọn đồi hoặc bạn thấy ổ gà, bạn có lựa chọn. Bạn có thể nói, Mình sẽ chạy vòng quanh và tìm lối khác; mình đã chạy vài dặm rồi. Hoặc nói, Mình sẽ chạy qua trái hoặc mình sẽ chạy qua phải. Thật dễ dàng khi tìm lý do biện minh trong cuộc đời. Hoặc chúng ta có thể nói, Nếu mình thực sự làm việc khó khăn? Điều gì sẽ xảy ra nếu mình cố chạy qua và lên tới đỉnh đồi? Vì nếu mình tiếp tục chạy đủ xa và đủ mệt, chắc sẽ có con đường bằng phẳng hơn, đẹp hơn và có thể ít ổ gà hơn phía trước.

Tôi đã tự ra quyết định như sau với đời mình: Tôi sẽ cố đạt được mỗi điều mình đã từng mong muốn. Tôi sẽ cố đạt được cuộc đời đang tồn tại trong chiếc hộp dưới giường tôi. Tôi không đáng là nạn nhân của lựa chọn của cha tôi. Tôi không phải cư xử xấu tính. Tôi không phải tìm về với ma túy hoặc rượu bia. Tôi không để quyết định của cha tôi có một tác động tiêu cực lên tôi nếu tôi không muốn.

Vì thế tôi đã vào cao đẳng và tốt nghiệp sớm với hai tấm bằng. Tôi quyết định vay tiền để học tiếp lên cao học và tôi cũng tốt nghiệp sớm. Tôi đang thực hiện một nhiệm vụ. Tôi phải hạnh phúc và tôi không muốn tiêu phí thời gian. Tôi muốn có được căn nhà trong chiếc hộp của tôi.

Tôi thấy mình ở Philly khi tôi 24 tuổi làm việc cho một cơ quan phi lợi nhuận. Từ 24 đến 26 tuổi tôi không biết mình là ai. Tôi đã thúc đẩy và di chuyển quá nhanh trong dòng đời và rất chắc chắn rằng nếu tôi với tới được căn nhà trong chiếc hộp kia, tôi sẽ hạnh phúc. Sau đó tôi bắt đầu đặt câu hỏi rằng thật sự tôi có muốn những điều đó không. Mình không nghĩ mình muốn có con và mình không chắc mình muốn lấy chồng. Mình không nghĩ mình muốn một ngôi nhà khổng lồ tại vùng ngoại ô. Mình nghĩ mình muốn vài điều có ý nghĩa và vài mục đích trong đời. Dẫu sao thực sự mình ở đây để làm gì?

Tôi bắt đầu tìm kiếm những điều đó nhiều tới mức bị ám ảnh. Tôi nhìn xuống phía dưới tảng đá huyền thoại và tôi quyết tâm hình dung ra phải làm gì với đời mình. Thật tuyệt vời nếu ai đó có thể nói cho tôi hay. Đó thực sự là một quá trình đơn độc. Tôi ở vào thời điểm quá chán nản đến mức tôi bỏ việc. Tôi bỏ việc vì tôi nghĩ nếu bỏ đi tấm lưới an toàn hoặc chiếc phao cứu hộ, tôi sẽ bị buộc phải nghĩ ra điều gì đó.

Vì thế tôi đã bỏ việc, nhưng nếu một việc tôi biết về bản thân mình vào thời điểm đó trong đời tôi, đó là tôi là một người chạy bộ. Tính đến lúc đó, tôi đã tham gia nhiều cuộc chạy marathon. Ngày nào tôi cũng chạy từ 5h30 sáng dù là mùa xuân, mùa hè, thứ sáu, thứ bảy hay thứ ba—không phải vì có người nói hoặc ép tôi chạy, mà vì đó là nơi duy nhất tôi muốn tới. Tôi cảm thấy đang sống. Tôi cảm thấy đang kiểm soát được tình hình. Tôi tự trao quyền cho mình và tôi thấy mình mạnh mẽ và bất khả chiến bại.

Trong hai năm, sáng nào tôi cũng chạy qua một khu nhà cho người vô gia cư và tôi không bao giờ nghĩ lại về những người tôi gặp tại khu nhà cho người vô gia cư đó—vì họ vô gia cư và tôi không có điểm gì chung với người vô gia cư. Tôi chạy bên kia đường với tai nghe. Nhưng vì một lý do nào đó, vào tháng 5 năm 2007, nhóm người đó bắt đầu vẫy tay với tôi. Tôi đến từ Bắc Caroline—nếu ai đó vẫy tay với tôi, thì tôi sẽ vẫy tay lại. Chẳng mấy chốc chúng tôi đã có một mối quan hệ kỳ lạ diễn ra mỗi sáng. Chỉ như vậy, tôi chợt có ý tưởng. Tại sao mình chỉ chạy qua những con người đó và rời đi Tại sao mình phải là một người chạy bộ và họ phải là những người vô gia cư ở góc phố? Và tôi cảm thấy mình bị lôi kéo về phía họ. Tôi nhanh chóng đoán ra lý do tại sao. Vì họ làm nhớ tôi nhớ đến cha, một con nghiện và đó là những gì tôi kết nối với những người vô gia cư. Ông vui tính và mỉa mai, hơi thô kệch bên ngoài. Điều đó có sức hút như nam châm.

Tôi thực sự hào hứng với ý tưởng mới, đó là tôi sẽ bắt đầu một câu lạc bộ chạy với những con người sống trong khu nhà này. Tôi gọi cho giám đốc khu nhà và ông ta tìm cách dễ thương nhất để nói với tôi rằng người vô gia cư không chạy bộ. Rồi tôi nói, “Nếu ông chỉ cần hỏi họ xem. Nếu ông có thể hỏi họ, tôi sẽ ở đây ba ngày một tuần, thứ hai, thứ tư và thứ sáu. Tôi sẽ mang theo giầy và quần áo. Không ai phải làm gì thêm cả.” Ông ta nói tôi không nên hy vọng quá.

Rồi, như tôi đã nói ở trên, tôi đã bỏ việc trước đó và tôi đang được phỏng vấn cho vị trí khác. Tôi đã tiếp cận được một công ty khổng lồ ở Philadelphia tên là Comcast và họ muốn tôi đến và làm việc trong phòng quan hệ với chính phủ với mức lương sáu chữ số, cùng quyền mua cổ phiếu—lúc đó tôi còn không biết đó là gì—và chế độ bảo hiểm y tế. Đó là tất cả những gì một người 26 tuổi cần. Trời đất, nếu có phần nào đó trong tôi muốn cuộc đời mà tôi muốn khi còn bé, thì đây chính là cơ hội. Nên tôi nắm ngay lấy cơ hội. Tôi nhận việc và nói cần năm tuần để tôi có thể biến ý tưởng câu lạc bộ chạy bộ thành hiện thực và có thể huy động đủ người tham gia để câu lạc bộ có thể vẫn tồn tại không cần tôi. May thay công ty mới đã đồng ý.

Tôi quấy rầy ông giám đốc khu nhà cho người vô gia cư và chẳng mấy chốc nhận được email của ông với tên và cỡ giầy của chín người.Ông hỏi trong email “Được rồi, Anne, rồi sao nữa?” Tôi thực sự hào hứng. Tôi xin được giày cho những người này. Tôi xin được áo. Tôi xin được quần short. Rồi tôi làm một hợp đồng cống hiến vì tôi sẽ gặp những chàng trai này lần đầu tiên. Trong hợp đồng cống hiến này ghi rằng, “Nếu bạn muốn là một phần của câu lạc bộ chạy bộ, bạn phải làm một số điều. Bạn cần phải có mặt đúng giờ, bạn cần phải đến ba lần mỗi tuần, không phải hai lần một tuần. Bạn cần phải đến với một thái độ tích cực và bạn phải hỗ trợ đồng đội.”

Rồi đêm hôm ấy tôi đi tới đó với hợp đồng cống hiến của tôi, giày của tôi và quần áo của tôi cho những chàng trai đó. Có tám người Mỹ gốc Phi và một người da trắng, họ đều khoanh tay đứng nhìn tôi và tự hỏi đứa con gái da trắng tóc vàng trẻ măng này đến đây làm gì. Họ băn khoăn tự hỏi tôi sẽ thoát ra khỏi đây như thế nào và tôi muốn gì từ bọn họ. Tôi ngay lập tức mở lòng với họ về cha tôi, về chạy bộ và việc chạy bộ đã giúp tôi nhiều như thế nào. Tôi không đùa đâu, tôi có cảm tưởng như tôi đã tìm thấy người đồng chí hướng sau hai năm không cảm thấy gắn bó với bất kỳ ai và không có mối quan hệ xã hội nào và thực sự không biết tôi sẽ phải làm gì. Điều đó chỉ đơn giản diễn ra ngay lập tức, tôi biết tôi phải giúp đỡ những người này.

Tôi chia sẻ với họ hợp đồng cống hiến và họ kiểu như nhìn vào tôi và nhìn lẫn nhau. Họ gật gù và bạn có thể nói rằng họ không nhìn vào những thứ như thế này từ lâu lắm rồi, nếu không muốn nói là chưa bao giờ, trong đời họ. Còn tôi thì ở đó, một con người hoàn toàn xa lạ trông đợi điều tốt đẹp từ họ. Tôi không nói, “Bạn biết gì? Bạn là người vô gia cư; chắc rất khó để sống ở đây. Không có cách nào để bạn có thể chạy ba ngày một tuần. Cũng không có cách nào để bạn có thể có mặt đúng giờ. Vậy nên hãy làm điều gì tốt nhất bạn có thể.” Thực sự hoàn toàn không có thương lượng về quy tắc đã đặt ra. Rồi từng người trong bọn họ ký vào hợp đồng trong ngày đó, cả tôi cũng ký vào.

Chúng tôi chạy bộ lần đầu tiên vào ngày 03/07/2007. Tôi có một vài mối liên hệ với truyền thông và tôi muốn lan truyền câu chuyện này. Tôi muốn lôi kéo mọi người tham gia. Nên tôi gọi cho họ và kể cho họ nghe về những gì đang diễn ra và họ đều có chung phản ứng: “Anne, người vô gia cư không chạy bộ. Ý bạn là bạn đang quyên tiền cho những người vô gia cư, phải không? Không, không, không. Có chín người sẽ chạy ra từ khu nhà cho người vô gia cư.” Họ chẳng thể tin được điều đó. Tại sao? Vì khuôn mẫu định kiến xung quanh những người vô gia cư là họ lười biếng, họ không muốn làm việc chăm chỉ, rằng đó là lỗi của họ, rằng họ nguy hiểm, rằng họ nghiện ngập. Rồi có sự khái quát hóa về những người chạy bộ, đặc biệt vào lúc 5h30 sáng, đó là những người chăm chỉ, đầy tham vọng, cống hiến và tập trung. Hai điều này không bao giờ đi cùng nhau. Làm sao một ai đó là kẻ vô gia cư lại có thể là người chạy bộ?

Sáng ngày 3 tháng 7 đó, tất cả các đài đưa tin, báo chí đều có mặt ở đó để biết câu trả lời cho một câu hỏi cháy bỏng: “Tại sao những người vô gia cư này lại chạy bộ?” Chính vì vậy, họ tới và nói chuyện với Mike, Darren và Joe. Họ nhận được câu trả lời đại loại như “Tôi muốn gặp một vài khuôn mặt mới.” “Tôi đã 50 tuổi và đã đến lúc tôi phải lấy lại dáng hình.” “Tôi đã từng chạy khi trong quân đội và tôi chạy khá giỏi.” “Tôi muốn xem tôi còn chạy được không.” “Tôi nghĩ chắc sẽ vui lắm đây.” Bạn có thể chỉ cảm thấy sự nhân bản hợp với những phóng viên này và tất cả những bài báo đó đều bắt đầu được viết. Chúng tôi bắt đầu lên TV rồi nhóm bắt đầu lớn dần và đã có 20-25 người tham gia. Sau hai tháng, nhờ hai quan sát đơn giản đã giúp tôi nhận ra đó chính là điều tôi muốn làm trong đời.

Quan sát thứ nhất là những chàng trai này chạy hàng ngày và đều đến đúng giờ. Tôi học qua cha tôi một cách khó khăn là bạn không thể buộc mọi người thay đổi vì bạn muốn họ thay đổi, đặc biệt với một người đàn ông trưởng thành. Quan sát thứ hai là phản ứng tôi nhận được khi giám sát số dặm đường tại đích đến của mỗi chặng chạy trên một tấm bảng mà tôi mang theo. Tên họ nằm bên trái và con số ở trên thể hiện số dặm đường. Tôi có thể đặt cây bút Sharpie cạnh tên từng người. Còn những người đàn ông đó thì xô đẩy nhau sau lưng tôi để xem tôi ghi nhận thành tích của họ.

Đó là một thời khắc à ra thế với tôi vì tôi nhận ra là tất cả chúng tôi đều như nhau. Tất cả mọi người trong căn phòng này—những chàng trai đó, bản thân tôi—đều tìm kiếm một điều. Chúng ta muốn được nhìn nhận. Chúng ta muốn được công nhận, được đánh giá, được yêu mến và được chăm sóc. Đó là những gì chúng ta tìm kiếm mỗi ngày. Chúng ta muốn những điều đó từ tình bạn, từ công việc, từ mối quan hệ riêng tư của chúng ta. Nếu chúng ta không có được chúng, chúng ta từ bỏ chúng. Chúng ta thấy mình tìm kiếm những điều đó ở nơi nào đó khác.

Thế là lý thuyết này hình thành trong đầu tôi rằng những chàng trai này sẽ tiếp tục là những người vô gia cư đến hết đời nếu họ không học cách tự yêu bản thân mình và nhìn bản thân họ như một người nào đó, là một người chạy bộ, một vận động viên điền kinh, một con người cống hiến, tập trung, chịu trách nhiệm. Làm sao chúng ta thay đổi danh tính từ những con người tự coi mình là không xứng đáng, không có khả năng, không đáng giá, như một người vô gia cư — và đời họ như vậy là do lỗi của họ. Làm thế nào để chúng ta thay đổi cách họ tự nhìn nhận mình?

Rồi còn những người khác trong các trại trên toàn thế giới đang cần những chương trình như thế này thì sao? Khi tôi 26 tuổi và còn ngây thơ, điều đó là hiện thực với bạn vì bạn không biết gì về những công việc đang ở phía trước. Trên hết cả, cuộc đời tôi cuối cùng đã có một vài điểm sáng. Trong 10 năm, tất cả những điều tôi có là sự bực bội, thù hằn và không biết vì sao cha tôi lại phải là một người nghiện cờ bạc và vì sao cha mẹ tôi lại chia tay nhau. Còn bây giờ tôi đã nhận ra rằng mình có thể chịu mọi nỗi đau này và dùng nó để giúp mọi người. Ý tôi là, không cần thật sự phải có một câu chuyện hoàn hảo hơn để chữa lành bệnh.

Vì thế, tôi đã hành động như bất kỳ một con người 26 tuổi đáng kính nào có thể làm, tôi đã gọi điện cho mẹ. Tôi gọi điện cho mẹ tôi và nói, “Mẹ ơi, con không nhận việc ở Comcast đâu. Đây mới chính là điều con phải làm trong đời.” Mẹ tôi nghĩ tôi bị mất trí và khuyên tôi nên trưởng thành lên. “Con nói con sẽ làm điều đó nghĩa là gì? Công việc là gì? Con sẽ lấy gì để trang trải cuộc sống?” Tôi trả lời, “Con sẽ đi gây quỹ. Con sẽ biến câu lạc bộ đó thành một tổ chức phi lợi nhuận. Con sẽ thuê nhân viên. Con sẽ xây dựng chương trình.” Còn bà trả lời, “Con biết không, đó là ý nghĩ điên khùng nhất mẹ từng nghe. Con sẽ làm tình nguyện viên, điều đó thật tuyệt vời, Anne à, nhưng thôi để vậy đi.”

Sau đó tôi gọi cho cha. Cha tôi, lo lắng cho sự an toàn của tôi, không mặn mà với ý tưởng đó. Tôi gọi cho thầy tôi. Tình hình cũng như vậy. “Con có bao nhiêu tiền tiết kiệm?” Chẳng có gì. “Con có bất kỳ kinh nghiệm điều hành một cơ sở phi lợi nhuận nào không?” Không. “Con có bất kỳ nền tảng kiến thức nào về vô gia cư không?” Không. “Con có thực sự nghĩ đó là một ý tưởng hay không Anne?” Tôi nhận ra rằng tôi sẽ không đi xin xác thực từ bất kỳ người lớn nào trong đời tôi và đây chính là lúc tôi phải tự hỏi mình vài câu hỏi và đặt mình vào thử thách.

Có ba câu hỏi.

Một: Nếu mọi người đều đúng thì sao? Nếu ý tưởng này quá lạc quan, điên khùng và ngu xuẩn và tôi chỉ cần phải trưởng thành lên. Có thể họ đúng. Có thể tôi phải nhận công việc đó và tôi sẽ giúp những người đó khi có thể, nhưng tôi phải lo cho bản thân trước. Tôi sẽ giúp họ khi có thể, đúng không? Tôi biết tôi có thể dành cả đời để tự hỏi điều gì sẽ xảy ra với chín chàng trai đó và những người khác mà tôi nghĩ tôi có thể giúp nhờ thể thao. Rồi thông qua thể thao, giúp họ biết yêu chính bản thân họ. Đó không phải là một lựa chọn.

Hai: Nếu mọi người vẫn đúng và mình không nhận việc đó và mình dành mọi thứ, thời gian, năng lượng và niềm đam mê của mình để giúp những chàng trai đó và rồi mọi người từ bỏ thì sao? Tính mới lạ đã hết; truyền thông rời bỏ đi; trời lạnh dần và không một ai còn chạy vào tháng giêng lúc 5h30 sáng. Chỉ còn lại mình tôi, thất nghiệp với cái tôi bị tổn thương. Tôi là một cô gái thông minh nên tôi nghĩ tôi sẽ kiếm được công việc khác và tôi sẽ có thể gượng dậy từ điều đó.

Nhưng câu hỏi thứ ba là: Điều gì sẽ xảy ra nếu việc đó thực sự hiệu quả? Nếu mình đúng thì sao? Vì kịch bản xấu nhất vẫn không quá xấu khi bạn thực sự đặt thực tế vào đó. Quyết định của tôi đến dễ dàng. Tôi gọi cho Comcast, cám ơn họ đã cho tôi cơ hội và tôi đã tự thả mình vào giữa những người thực sự thông minh. Chúng tôi bắt đầu xây dựng, trưởng thành, học tập và làm rối tung mọi chuyện. Chúng tôi có thể sửa chữa lỗi lầm đó và lại phạm một loạt lỗi lầm khác, rồi lại sửa chữa chúng. Sáu năm rưỡi sau, chúng tôi đã xây dựng một tổ chức phi lợi nhuận, đầy đủ tư cách với ngân sách 7 triệu đô la và hơn 50 nhân viên. Chúng tôi giúp đỡ mọi người ở trên 12 thành phố với 46% tỷ lệ thành công trong việc giúp đỡ những người sống trong trại cho người vô gia cư có một cuộc sống độc lập, được đào tạo nghề, có việc làm và có nhà ở — tất cả nhờ giúp đỡ mọi người biết yêu bản thân mình và thay đổi cách họ nhìn nhận bản thân.

Nhưng với sáu năm rưỡi làm công việc này, đã đến lúc tôi lại phải làm một số điều khác nữa. Đã đến lúc tôi phải tạo ra vài điều khác và thách thức bản thân theo cách khác. Tôi đã làm phần việc của mình và tôi chuyển cây gậy tiếp sức cho người khác. Sau đó tôi bắt đầu gây dựng một công ty có lợi nhuận bên cạnh một công ty thể dục thể hình tôi đã lập trước đó. Tôi cũng làm điều giống như vậy với cộng đồng và cố tạo ra một số điều sẽ có thể giúp mọi người và giúp phụ nữ trở thành phiên bản mạnh khỏe nhất của bản thân họ. Và rồi sẽ đến lúc thời điểm như vậy cũng sẽ tới, sẽ phải tiếp tục tiến lên từ điểm đó và làm một số điều mới mẻ khác.

Đôi khi chúng ta bị mắc kẹt trong công việc, mối quan hệ của chúng ta, trong suy nghĩ của riêng ta, làm đi làm lại một việc và nghĩ chúng ta không kiểm soát được lựa chọn của mình. Chúng ta níu kéo những mối quan hệ không còn mang lại lợi ích cho chúng ta. Chúng ta tiếp tục công việc cũ vì chúng ta sợ làm điều gì đó khác. Nếu việc đó không tốt thì sao? Mình không thật sự hài lòng khi ở đây, nhưng điều chưa biết thật đáng sợ.

Chúng ta sẽ trải nghiệm những điều thất vọng trong đời — đau đớn, phiền não, mất mát và đau khổ. Nhưng những gì tôi đã học trong đời rằng điều duy nhất tôi có thể kiểm soát đó là chính bản thân tôi — cách tôi tự đối xử với bản thân, cách tôi đối xử với bạn, thái độ của tôi và cách tôi sử dụng thời gian của mình. Đến khi có việc xảy ra với chúng ta, chẳng hạn như cha tôi là một người nghiện và cha mẹ tôi chia tay nhau, tôi vẫn có một chọn lựa trong thời điểm đó. Tôi sẽ đối phó với những thách thức xảy ra trong đời mình như thế nào? Tôi hy vọng tất cả các bạn sẽ học được sự khác biệt giữa những gì các bạn có thể kiểm soát được, những gì bạn không kiểm soát được và để những việc đó qua đi, đồng thời cũng hiểu rõ, tôn trọng và đón nhận sự khác biệt.

Mahlum

Anne Mahlum là chủ sở hữu và giám đốc điều hành của Solidcore, một công ty thể dục nhỏ nhưng phát triển rất nhanh do bà thành lập năm 2013. Trước đây, bà từng là giám đốc điều hành của Back on My Feet, một tổ chức phi lợi nhuận do bà thành lập năm 2007. Mahlum được bình chọn là Nhân vật của tuần trên báo ABC World News, Người hùng CNN, Công dân New York của tuần và một trong 40 người hàng đầu dưới 40 tuổi được bình chọn bởi tờ Business Journal của cả hai bang Philadelphia và Washington D.C.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments