Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Niềm tin của tôi

Kechi Okwuchi

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Cuộc sống không chỉ là những gì xảy ra với bạn mà còn là cách bạn phản ứng với những sự việc đó. Trong phiên họp này, Okwuchi chia sẻ bốn bài học rút ra trong quá trình phục hồi khi cô là một trong hai người sống sót duy nhất trong vụ tai nạn máy bay khiến cô bị bỏng độ ba, tới 65% cơ thể.

Tên tôi là Kechi Okwuchi. Tôi 28 tuổi, hiện đang theo học bằng Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại Đại học St. Thomas-Houston, tôi còn là một nạn nhân bỏng may mắn sống sót/một đại sứ bệnh nhân của mạng lưới chăm sóc y tế cho trẻ em Shriners Hospitals for Children. Tôi tin rằng Chúa đã đem những con người tuyệt vời đến vào những thời điểm then chốt trong cuộc đời tôi và để họ biến tôi trở thành tôi của ngày hôm nay.

Tôi muốn chia sẻ với quý vị bốn chân lý mà tôi luôn lấy làm kim chỉ nam trong cuộc sống kể từ ngày 10 tháng 12 năm 2005. Tại sao lại là ngày này? Bởi vì đó là ngày mà cuộc sống trước mắt tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi hi vọng rằng những chân lý mà tôi chia sẻ, những chân lý của tôi, có thể giúp ích cho ít nhất một ai đó trong số quý vị.

Câu chuyện của tôi bắt đầu từ ngày 29 tháng 10 năm 1989, đó là ngày tôi được sinh ra trong gia đình hạnh phúc của cha mẹ tôi.

Tôi có một tuổi thơ vui vẻ và thời học trò khá bình yên tại Nigeria. Tôi là một thiếu nữ bình thường, tự thu mình như bao thiếu niên khác. Tôi thích nói chuyện về con trai, về âm nhạc, về thời trang, tôi thích đi chơi với bạn bè. Tôi không có bất cứ khác biệt nào so với bạn bè cùng trang lứa.

Thế rồi ngày 10 tháng 12 năm 2015 đến. Khi đó tôi 16 tuổi.

Tôi đang trên một chuyến bay trở về nhà vào dịp Giáng sinh cùng với 108 hành khách khác, 60 người trong số đó là bạn học cùng trường phổ thông với tôi. Mọi thứ trên chuyến bay đều bình thường cho đến 20 phút trước khi hạ cánh, máy bay bỗng gặp sự cố trong lúc đang hạ xuống sân bay và bị rơi. Tai nạn đã cướp đi 107 sinh mạng trong số 109 hành khách trên chuyến bay, bao gồm toàn bộ các bạn học của tôi.

Chỉ có hai người sống sót, tôi và một người phụ nữ trẻ tên Bunmi mà trước đó tôi không hề quen biết. Tôi bị bỏng độ ba khắp 65% cơ thể và ngay lập tức được đưa tới Nam Phi, nơi họ có đủ trang thiết bị cần thiết để chữa trị cho tình trạng bỏng của tôi.

Đây là hình ảnh của tôi trong trạng thái hôn mê do thuốc tại bệnh viện ở Nam Phi. [hìnhảnh]

Từ lúc tai nạn xảy ra, tôi gần như không thể kiểm soát được mọi việc xảy ra trong cuộc sống của mình, cả tốt lẫn xấu. Tuy vậy, việc duy nhất tôi còn có thể kiểm soát được là cách tôi phản ứng trước những sự việc ấy, và phản ứng của tôi hoàn toàn dựa trên bốn bài học tôi thu được trong quá trình hồi phục - bài học về niềm tin và bản ngã, bài học tiến về phía trước, dám mạo hiểm và một bài học khác nữa.

Niềm tin và bản ngã của tôi có thể nói là luôn song hành cùng nhau. Sau vụ tai nạn, tôi bắt đầu có sự liên kết mơ hồ với Chúa, phần lớn là thông qua mẹ tôi. Nhưng rồi đến một thời điểm, tôi buộc phải nhìn vào sự thật rằng nếu tôi muốn chữa lành những vết thương ngoài thể xác, tôi phải có sự liên hệ trực tiếp với Ngài.

Khi bắt đầu tìm hiểu nhiều hơn về Chúa, tôi tò mò về diện mạo của mình sau vụ tai nạn. Tôi muốn biết khuôn mặt tôi trông như thế nào. Tôi biết mẹ tôi rất lo lắng về phản ứng của tôi, và thực lòng mà nói, tôi cũng vậy, nhưng lý do không phải như người ta nghĩ. Tôi không lo lắng về ngoại hình của mình, tôi lo lắng về phản ứng của tôi trước ngoại hình đó nhiều hơn. Gương mặt mới sẽ ảnh hưởng tới tính cách, lòng tự trọng, sự tự tin của tôi như thế nào? Những phẩm chất đó sẽ bị ngoại hình của tôi chi phối như thế nào?

Hóa ra, ngoại hình chẳng ảnh hưởng gì cả! Khi mẹ đưa gương cho tôi, lần đầu tiên sau vụ tai nạn, tôi nhìn thấy gương mặt của mình, tôi nhìn thấy những vết sẹo, những biến dạng, nhưng người mà tôi thấy trong gương vẫn là Kechi. Tôi không thể diễn tả nổi lúc đó tôi đã thở phào nhẹ nhõm như thế nào bởi vì điều đó có nghĩa rằng tôi vẫn là tôi, vẫn có thể hành động như chính tôi dù cho ngoại hình của tôi đã hoàn toàn thay đổi.

Tôi nhận ra rằng Chúa trao cho mỗi chúng ta những phẩm chất nội tại vĩnh hằng mà ngoại hình thể xác không thể nào so sánh được. Vì thế, tôi có thể định nghĩa con người mình bằng những phẩm chất này, bởi tôi biết rằng Chúa không quan tâm tới thể xác, và tôi cũng vậy.

Đây là chân lý thứ nhất của tôi: Những vết sẹo và hình dạng thể xác không định nghĩa con người tôi. Chúng không đại diện cho bản ngã của tôi. Không phải vết sẹo nào cũng có thể nhìn thấy được như các vết sẹo trên người tôi, có những người phải mang sẹo trong tim, trong tâm hồn mình. Nhưng những con người mạnh mẽ nhất mà tôi biết đều coi những vết sẹo là một phần của cuộc đời họ, một phần của quá trình trở thành phiên bản tốt hơn của chính họ.

Bài học từ hai tôi có được khi đang hồi phục sau trầm cảm vì mất đi quá nhiều người bạn trong vụ tai nạn máy bay ấy. Tôi tự hỏi bản thân: Liệu tôi có thể vượt qua nỗi đau này để bước tiếp không? Tôi phải làm thế nào để vượt qua đây?

Tôi học được chân lý này trong bốn tháng điều trị tại Nam Phi—đó là chỉ có hai người sống sót, còn toàn bộ 60 bạn học của tôi đều đã ra đi. Tôi đã khóc liên tục hai ngày. Tôi khóc đến kiệt sức. Sau đó tôi tỉnh lại và khóc tiếp. Mẹ và bà tôi cầu nguyện và an ủi tôi, họ nói với tôi rằng không ai biết tại sao những chuyện này lại xảy ra, và tôi tự nói với chính mình: Đúng là như vậy. Tại sao phải hỏi tại sao? Theo nhận thức của tôi, chẳng lý do nào có thể giải thích được sự ra đi của quá nhiều người như thế. Thay vì trói mình vào những câu hỏi “tại sao” hay “giá như”, tốt hơn hết tôi nên lấy ký ức về những người đã mất làm sức mạnh và sống cuộc đời mình sao cho họ và những người họ yêu thương được phép tự hào. Tôi đã quyết định đối mặt với cuộc sống như thế, tôi đã quyết định sẽ bước tiếp như thế.

Đây là chân lý thứ hai của tôi: Đối với tôi, tiến về phía trước nghĩa là ý thức được thử thách của cuộc sống bất kể nó xuất hiện trong hình thức nào và lựa chọn biến khó khăn thành sức mạnh thay vì để khó khăn cản đường tôi. Đó chắc chắn là việc tôi có quyền lựa chọn. Tôi tự nhủ với bản thân: Phải, Kechi, khóc than, đau buồn trước khó khăn là hoàn toàn bình thường, nhưng cô phải hiểu rằng đến một lúc nào đó, cô phải lựa chọn có bước tiếp hay không.

Tôi tiếp tục được điều trị tại Mỹ và mỗi ngày trôi qua, tôi đều cố gắng tự nhắc nhở bản thân về hai chân lý ấy và đó là chỗ dựa tinh thần vững vàng nhất cho tôi.

Cuối cùng, tôi quay lại trường học và vào đại học với một học bổng trong tay. Chúa ơi, kết quả học tập quan trọng với tôi lắm. Tôi sẽ giải thích lý do.

Một phần là vì tôi muốn chứng minh cho bản thân và người khác thấy rằng tôi có năng lực. Tôi không cần bất cứ sự bố thí hay bất kỳ con đường tắt nào. Trở thành một bệnh nhân bỏng của Shriners Hospitals for Children tại Galveston đã cho tôi cơ hội chứng kiến rằng có nhiều người, nhiều trẻ em, thậm chí có những bé mới tuổi tập đi thôi, phải chịu tình trạng nghiêm trọng hơn tôi rất nhiều, vì vậy tôi không có quyền lấy vết thương của mình làm cái cớ để không phải nỗ lực giành điểm A như bao sinh viên khác. Điều này nhắc nhớ đến câu nói tôi tâm đắc trong một bài phát biểu gần đây của Cobhams Asuquo, một nhà sản xuất âm nhạc tài năng người Nigeria: “Sự tán thưởng sẽ đưa bạn đi xa hơn bất kỳ sự thương hại nào.” Quả là một nhận định thông thái. Tôi không cần bất cứ thứ gì không phải do chính tôi giành được.

Lý do thứ hai khiến tôi cố gắng hết mình vì thành tích học tập là bởi, đối với tôi, tấm bằng đại học không chỉ dành cho bản thân tôi. Nó còn vì 60 thiếu niên đã bị cướp đi sinh mạng trong vụ tai nạn máy bay năm đó, những người không có cơ hội thứ hai để trưởng thành và theo đuổi ước mơ như tôi. Tôi muốn làm cho cha mẹ họ tự hào về người thoát chết ngày hôm đó. Tôi biết họ vẫn đang dõi theo tôi, vẫn luôn ủng hộ và cầu nguyện cho tôi. Tôi muốn đại diện cho điều gì đó tích cực giữa một câu chuyện quá đỗi bi ai và đau đớn đối với họ.

Tôi đã rất hạnh phúc và khiêm nhường khi thành tích tốt nghiệp của tôi nằm trong 10% cao nhất lớp và đạt được tấm bằng kinh tế hạng xuất sắc năm 2015. Đây là món quà thành kính tôi dành tặng cho 60 thiên thần bạn tôi.

Tua nhanh tới năm 2016, tôi bắt đầu chương trình Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại trường đại học tôi theo học trước đây. Đây cũng là khoảng thời gian tôi học được chân lý thứ ba, bài học về sự mạo hiểm.

Tôi nhận ra rằng nếu ta cứ mải chờ cho đến khi nỗi sợ mạo hiểm tan biến rồi mới thử làm điều mới mẻ thì ta sẽ chẳng bao giờ làm được gì mới cả. Nỗi sợ luôn tồn tại bằng cách này hay cách khác, việc của bạn là lựa chọn sợ điều gì.

Với tôi, tôi thà rằng mình phải sợ khi đang làm một việc nào đó, còn hơn là sợ phải làm việc đó. Lựa chọn nỗi sợ là một cách tốt để khỏi phải than trách “tại sao” hay “giá như”.

Chẳng hạn như câu chuyện của tôi vào năm ngoái, thời gian đó tôi là một thí sinh trong chương trình truyền hình Tìm kiếm tài năng Mỹ. TKTNM là trải nghiệm đúng nghĩa mạo hiểm nhất mà tôi từng đối mặt trong đời, ấy là tôi từng trải qua 100 cuộc phẫu thuật đấy nhé! Đây là việc mà tôi sẽ không đời nào làm nếu không có bạn tôi ép. Cô ấy đăng ký để tôi tham gia mà không báo cho tôi vì cô ấy biết tôi sẽ không bao giờ tự nguyện làm. Tiếp đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ nhân viên điều hành của TKTNM, và rồi mấy tháng sau, tôi có mặt trên sóng truyền hình quốc gia!

Tôi vẫn không thể tin nổi. Nếu như bạn của tôi không làm những gì cô ấy đã làm, nếu tôi không mạo hiểm đi đến cùng, có lẽ tôi vẫn còn tin rằng tài năng của tôi không đáng để tranh tài cùng ai. Thật lòng mà nói, đến giờ tôi vẫn cảm thấy khó tin, và tôi đã phải đấu tranh với tiếng nói trong thâm tâm bảo tôi rằng tôi đi được đến đó chỉ là nhờ câu chuyện của tôi. Suy nghĩ này khiến tôi không dám mơ đến điều tôi chưa từng có và là một gánh nặng tâm lý rất lớn trong thời gian tôi tham gia chương trình. Nhưng cuối cùng, tôi đã lọt vào tốp 10 chung cuộc của chương trình, tất cả là nhờ một người bạn đã nhìn ra tiềm năng mà chính tôi không nhận ra mình có.

Chân lý là mỗi cá nhân trong số chúng ta đều tự kìm hãm chính mình hơn bất cứ ai có thể kìm hãm chúng ta. Chúng ta là những người chỉ trích bản thân nặng nề nhất, và hơn bất kỳ ai khác, chúng ta tự thuyết phục mình tránh né mạo hiểm và khám phá cơ hội.

Đối với tôi, điều này cũng có nghĩa rằng tôi cần thoát khỏi sự giam cầm của tâm trí và ý thức rằng có một kế hoạch to lớn hơn nhiều đang diễn ra. Tôi tin rằng Chúa đã biến sân khấu TKTNM thành bục diễn thuyết để tôi không chỉ trình diễn tài năng mà còn chia sẻ câu chuyện của mình với khán giả trên toàn thế giới và hi vọng có thể tác động tích cực đến cuộc sống của họ.

Sẽ là dối lòng nếu tôi tuyên bố rằng tôi thấy cuộc đời mình sẽ đi theo hướng đó, nhưng tôi có thể đảm bảo với bạn là khi bạn chấp nhận mạo hiểm và lựa chọn nỗi sợ, mọi điều tuyệt vời đều có thể xảy ra. Từ điều này, tôi xin chia sẻ chân lý thứ tư và cũng là cuối cùng: Những điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống này xảy ra bên ngoài vùng an toàn của bạn.

Tài năng mà tôi thể hiện tại Tìm kiếm tài năng Mỹ là ca hát. Để khép lại, tôi xin gửi tặng quý vị một trong những bài hát mà tôi yêu thích nhất. Bài hát mang tên “Nhà chinh phục” (Conqueror) của Estelle, và đây cũng là bài hát cuối cùng tôi trình diễn tại sân khấu TKTNM. Mời quý vị thưởng thức.

Okwuchi

Kechi Okwuchi là ca sĩ người Nigeria và là diễn giả truyền động lực. Cô là một trong hai người sống sót trong vụ tai nạn máy bay của chuyến bay Sosoliso Airlines 1145 năm 2005. Cô đã vượt qua những đau đớn về thể chất, tinh thần và tình cảm để tốt nghiệp hạng ưu với bằng cử nhân kinh tế và marketing năm 2015. Năm 2017, cô đã vượt qua vòng sơ tuyển của chương trình truyền hình “America’s Got Talent” và cuối cùng cô đã trở thành á quân.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments