Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Hãy là người du hành, đừng là du khách

Andrew McCarthy

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Có thể bạn biết McCarthy là một diễn viên (trong “Pretty in Pink”, “Weekend at Bernie’s”). Nhưng bạn có biết ông ấy cũng là một tác giả du ký? Trong phiên họp này, McCarthy nói về khả năng rời khỏi vùng an toàn và điều chỉnh viễn cảnh xảy ra trong chuyến du hành - đặc biệt là du hành một mình. Ông cũng chia sẻ một khoảnh khắc khó xử đã đưa tới hành trình làm thay đổi cuộc đời, giúp ông gạt bỏ nỗi sợ hãi và khám phá ra điều thú vị mới trong thế giới quanh ông.

Có bao nhiêu người đi hơn 100 cây số để đến đây? Bao nhiêu đi hơn 1.000 cây để đến đây? 5.000 cây số?

Những điều chúng ta liệt kê trong một phút vừa qua có một vài điểm chung trong tất cả chúng ta, vài điều mà tôi nghĩ có một sức mạnh làm thay đổi cuộc đời, một sức mạnh chuyển hoá cuộc đời. Tất cả chúng ta ra khỏi giường, rời khỏi sự an toàn của ngôi nhà, và đi đến một nơi chưa từng đến đối với hầu hết mọi người. Rồi chúng ta cũng bỏ đi sự an toàn của bến cảng để ra ngoài thế giới. Đối với tôi, điều đó có sức mạnh làm thay đổi cuộc đời. Đó là điều đã thay đổi đời tôi.

Theo lời giới thiệu rất dễ thương về tôi, tôi đã từng là diễn viên và dần dần tôi trở thành nhà văn lữ hành. Đó là một chặng đường phát triển nghề nghiệp lạ kỳ, nhưng tôi sẽ kể cho bạn điều đó xảy ra như thế nào. Rồi mình sẽ quay lại điều này bởi vì lữ hành đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi nghĩ nó có sức mạnh thay đổi cuộc đời của con người.

Bạn biết không, văn hào vĩ đại Mark Twain đã tóm tắt tất cả khi nói rằng “Du lịch giết chết thành kiến, cuồng tín, và đầu óc hẹp hòi.” Hãy dừng ngay tại đây. Điều đó đã nói lên rất nhiều điểm hay. Tôi thách ai đó đi khám phá thế giới và quay về không thay đổi. Hãy dành một giây để chụp hình chính bạn ngay khoảnh khắc này và chụp thêm một tấm khi bạn về nhà và xem lại khoảng cách bạn đi – không chỉ khoảng cách về vật chất mà còn về cảm xúc.

Nhà văn lớn lữ hành người Mỹ Paul Theroux nói rằng “du lịch tự nó đã là một hành động lạc quan”. Đó là một câu rất hay vì tất cả chúng ta đều bước ra khỏi vùng an toàn của căn phòng của mình hay bất kỳ nơi đâu, vùng an toàn của một nơi nào đó đã biết để đi đến một nơi chưa từng đến với hy vọng sẽ được đón chào khi chúng ta đến nơi.

Để làm điều đó chúng ta dấn thân vào nguy hiểm. Với tôi, tính hiểm nguy ở đây là lời công kích không đúng. Theo tôi điều tuyệt vời nhất mà chúng ta có thể làm cho chính mình là mở lòng mình ra lần nữa. Dù sớm hay muộn khi đi du lịch, chúng ta sẽ bị lạc, bị đói, mệt mỏi và cần sự giúp đỡ. Giây phút khi chúng ta chặn đường và hỏi một người xa lạ “Xin lỗi. Bạn giúp tôi được không?” Ngay giây phút ta làm như vậy, giây phút ta tìm sự giúp đỡ, giây phút ta mở lòng mình ra, ta đưa chính mình lại “đúng kích cỡ”. Tôi chỉ biết nói “Tuyệt vời”.

Tôi tự thu nhỏ lại mình sau nhiều lần tỏ ra can đảm đi vòng quanh thế giới, với môi trường được kiểm soát mà tôi đã đi xuyên từ nhà mình, và mọi thứ trở nên lớn hơn trong cuộc sống của chính mình, và tất cả biến mất ngoài cửa sổ và tôi trở lại thành một con người đơn giản cần được giúp đỡ. Bất cứ khi nào tôi cần được giúp khi ở ngoài đường, tôi đều được đón nhận. Bất kỳ nơi nào tôi đến, không ai làm tôi thất vọng, dĩ nhiên ngoại trừ Thành phố New York. Nhưng tôi sống ở New York nên cũng không sao. Cho nên có cả khái niệm kiểm soát tại nhà. Tôi có cuộc sống của mình và tôi kiểm soát cuộc sống của tôi. Tôi có cả một lịch trình mọi người chung quanh làm việc và khi tôi ra ngoài đường, mọi thứ đều có sẵn. Tôi nghĩ cần có sự can đảm để làm điều đó.

Theroux cũng nói một điều khác mà tôi thích: “Khách du lịch không biết họ đã ở đâu, lữ khách không biết họ định đi đâu.” Tôi nghĩ đó là một dòng rất vui nhộn, nhưng nói thật với bạn, tôi không chắc điều đó có nghĩa gì. Tôi nghĩ không có sự khác biệt giữa khách du lịch và lữ khách. Tuyệt đối không có. Tôi rất ngưỡng mộ những người có thể rời khỏi giường, từ bỏ sự an toàn trong vùng thoải mái của mình. Nhưng tôi nghĩ có sự khác biệt giữa kỳ nghỉ và du lịch. Tôi yêu thích một kỳ nghỉ thú vị, nhưng tôi không giỏi về điều đó lắm. Tôi ra biển, lấy một quyển sách và khăn tắm của mình, đội nón lên và thoa kem chống nắng, ngồi xuống cát và nói “À”. Vài phút sau tôi nhìn xung quanh và tự hỏi “Bây giờ mình sẽ làm gì trong vòng 6 ngày rưỡi tiếp theo?”

Nhưng khi tôi đi du lịch, ví dụ như ở Rome. Tôi dạo bước trên đất Ý. Tôi ở Rome, tôi mệt nhọc lê bước để cố tìm ra cái Đài phun nước Trevi cũ kỹ. Tôi đi xuyên qua những con đường ngoằn nghèo chật hẹp, tôi nhìn trên bản đồ của mình và tôi đã bị lạc và ai đó đang dụ tôi mua những món đồ rẻ tiền hình người đàn ông loã thể và Colosseum. Trời rất nóng, tôi ướt đẫm mồ hôi và rất khó chịu. Vợ tôi rầy tôi vì tôi không thể tìm ra Đài phun nước. Chúng tôi đi lòng vòng trong khu đó và đột nhiên nó giống như “Trời ơi, nhìn nè. Nó đây nè”. Ngay khoảnh khắc tôi tìm thấy Đài Phun Nước Trevi cũ kỹ mà tôi đi tìm nãy giờ, khoảnh khắc của khám phá, tôi quay sang vợ tôi, nhìn nàng và nói “Em thấy chưa?” Và khi vợ tôi nhìn và tôi thấy cái nhìn đó trong mắt nàng và nàng nhìn thấy điều đó trong mắt tôi và đột nhiên tôi trở nên một con người rộng lượng, cởi mở, đáng yêu, sôi nổi mà nàng đã từng yêu, chứ không phải một gã cáu gắt, giận dữ và chua cay đôi khi chiếm một chỗ đối diện trên bàn của nàng. Đó là sự liên kết mà chúng tôi đã hình thành và tái lập lại. Khoảnh khắc đó làm cho du lịch trở nên vô giá đối với tôi.

Có một câu thơ mà tôi yêu khi tôi vô tình đọc được: “Chúng ta chỉ nhìn thế giới một lần khi còn trẻ thơ. Phần còn lại là hoài niệm.” Tôi thấy điều này thật thấm thía – nó buồn, u uất và đẹp làm sao. Tôi nghĩ nó rất đúng ngoại trừ tôi có thể thêm một phần bổ sung “Ngoại trừ khi đi du lịch”. Bởi vì khi đi du lịch, tôi lại giống một đứa nhỏ lần nữa. Tôi mở to mắt ra. Tôi mở lòng mình. Tôi ăn rất ngon. Tôi quan tâm. Tôi tổn thương.

Bạn biết không tôi rất tin vào việc đi du lịch một mình. Đi du lịch một mình và phó mặc mình cho thế giới thật là tuyệt vời cho bất kỳ ai. Có bao nhiêu người từng đi du lịch một mình? Tôi cá có rất nhiều bạn đến đây một mình. Có khi nào bạn tự hỏi “Ai đến đây một mình?” Khi ai đó thừa nhận “Tôi đến đây một mình. Tôi dễ bị tổn thương. Tôi đơn độc.”, điều đó có vẻ hơi kỳ cục, bối rối và đáng lo. Nhưng khi đã dám thừa nhận điều đó và bước chân vào thế giới một mình như vậy và rời vùng an toàn của bến cảng để một mình đi vào một thế giới rộng lớn, để đi vào căn phòng to lớn này để được đón nhận, đó là một sự can đảm rất lớn. Tôi nghĩ mọi người nên làm ít nhất một lần trong đời. Điều đó làm thay đổi cuộc sống.

Tôi có người bạn, nhà văn tuyệt vời về lữ hành tên là Don Georg từng nói : “Có một chuyến đi làm thay đổi cuộc đời lữ khách”. Tôi muốn kể cho bạn nghe chuyến đi đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Đó là một chuyến du hành một mình. Chuyến đi bắt đầu khi tôi đang đứng tại một cửa hàng sách ở thành phố New York. Tôi là diễn viên, đúng không? Điều đó có nghĩa là tôi thất nghiệp phần lớn thời gian. Cho nên tôi vào tiệm sách để giết thời gian và rồi có một cô gái xinh đẹp đứng bên kia bàn trưng bày sách mới và tôi nhìn nàng chằm chằm, thật vậy. Tôi chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nàng và rồi nàng cảm thấy có đôi mắt tọc mạch của ai đó đang nhìn mình nên nàng nhìn lên. Thay vì khen ngợi nàng “Tuyệt Đẹp trong Ánh Hồng”, tôi sợ toát mồ hôi hột nên chỉ biết nhìn xuống và lấy đại quyển sách đầu tiên trước mặt mình và nói “À đây rồi”. Khi tôi chạy đến quầy tính tiền, hoàn toàn bối rối và ướt đẫm mồ hôi bởi vì cô gái trẻ dễ thương bắt gặp tôi nhìn trộm nàng. Cho nên tôi mua đại quyển sách. Tôi bước ra ngoài đường, vẫn còn rối loạn, và cảm thấy bị bắt nọn. Tôi nhìn quyển sách, nó tên là “Lên đường: một ngày đi dạo hiện đại trên con đường hành hương đến Tây Ban Nha.” Tôi nhìn quyển sách và không để tâm lắm. Tôi mang sách về nhà, ném lên kệ và quên lửng đi.

Vài tuần sau tôi lên máy bay đi Los Angeles và cần một cái gì để đọc nên tôi lấy quyển sách này để đọc trên máy bay. Đó là câu chuyện của một chàng trai bỏ công việc của mình, cho thuê lại căn hộ và bước đi trên con đường hành hương Thiên Chúa Giáo cổ xưa ở phía bắc Tây Ban Nha. Đó là 500 dặm dọc theo Santiago de Compostela, nơi chôn xương của Thánh James và nếu ai đó đi đến bán đảo Iberian Peninsuala vào thế kỷ 8, bạn sẽ có phân nửa thời gian để sám hối. Điều đó cũng hay đúng không bạn? Cho nên hàng ngàn hàng ngàn người đã đi qua con đường này. Dường như nó không còn được ưa chuộng từ vài thế kỷ trước, nên không còn nhiều người đi hành hương nữa, nhưng anh chàng này đã làm điều đó.

Vài điều trong cuộc hành trình của chàng trai đã đánh thức điều gì đó trong tôi và khi tôi hạ cánh ở Los Angeles, tôi nói “Tôi sẽ làm điều đó. Tôi sẽ đến chỗ đó.” Tôi không biết tại sao nhưng tôi có một năng khiếu nhận biết những khoảnh khắc khi điều quan trọng xảy đến cho tôi. Nên tôi nói “Tôi cần làm điều này.” Nếu tôi có một năng khiếu, đó là có khả năng nhận biết điểm cốt lõi nhỏ bé đó. Tôi nghĩ “Mình cần phải làm điều này”, và tôi đã làm điều đó. Đó là vào đầu những năm 90 khi mà người duy nhất trên Internet là Al Gore và không có thông tin về vùng Camino de Santiago này ở đâu cả. Tôi không biết ai đã làm điều này. Tôi chưa từng nghe đến nó bao giờ. Tôi không tìm được bất kỳ thông tin nào về nó. Bìa sau sách ghi tên tác giả cuốn sách là Jack Hitt. Cho nên tôi tìm Jack và biết Jack làm việc tại Thời Báo Harper. Tôi gọi cho Thời Báo Harper và nói “Xin chào, tôi tìm Jack Hitt”, và được yêu cầu “Đợi chút”. Vài phút sau, một giọng nói vang lên “Xin chào, Jack Hitt đây”. Tôi nói với Jack “Chào Jack, nghe này, tôi đọc sách của anh rồi”. Rồi Jack Hitt nói: “Anh đọc sách tôi à?” Anh ta sửng sốt. Tôi biết cảm giác này. Tôi nói với Jack: “Nghe này, tôi đã đọc sách của anh. Tôi muốn làm như vậy. Tôi không biết làm sao. Anh chỉ cho tôi vài điểm nhé?” Jack rất rộng lượng. Anh ấy chỉ cho tôi nhiều thứ làm sao bạn làm như vậy, làm sao đi từ làng này sang làng nọ, và những lời khuyên rất thực tế. Tôi dính chặt vào anh ấy. Tôi có nhiều câu hỏi hơn nữa. Tôi gọi Jack lại vào ngày hôm sau và rồi tôi gọi anh ấy vào ngày tiếp theo. Cuối cùng, anh ấy nói, “Andy, anh biết không, tôi làm việc ở đây. Tại sao anh không gọi tôi khi tôi ở nhà nhỉ”. Rồi đó là một sai lầm. Vì tôi bắt đầu gọi Jack ở nhà vào buổi tối bởi vì tôi bắt đầu lo lắng hơn trước khi lên đường. Đến một tối, vợ Jack trả lời điện thoại và nói “Jack ra ngoài rồi, và Jack sẽ đi lâu đó”.

Cho nên tôi không còn gì để làm nữa. Tôi không có ai để nói chuyện, cho nên tôi đến Tây Ban Nha, tôi bắt đầu đi khắp Tây Ban Nha và nó thật là khủng khiếp. Đó là hai tuần lễ tệ nhất trong cuộc đời tôi cho đến nay. Tôi khốn khổ. Ngày hôm sau tệ hơn ngày hôm trước. Chân tôi phồng rộp. Tôi cô đơn. Tôi trầm cảm. Tôi cảm thấy như mình là kẻ hoàn toàn thất bại và là tên vô lại. Tất cả các con quỷ trong tôi trỗi dậy. Tôi hoàn toàn cùng khổ. Đến một ngày, khi đang ở giữa chặng đường vài ngày, có một cánh đồng lúa mì. Tôi đột nhiên quỳ gối xuống và bắt đầu khóc. Tôi không biết nó đến từ đâu, nhưng tôi đang nức nở, rồi mắng nhiếc ông trời, mắng nhiếc cho những gì xảy đến trong cuộc đời tôi. Khi chiếc xe limousine không đến đón, tôi lê bước sang làng nhỏ kế bên.

Sáng hôm sau tôi thức dậy và bắt đầu đi bộ và đột nhiên tôi cảm thấy mình quên một cái gì đó. Tôi không biết đó là gì. Tôi có ba lô. Tôi có nước. Tôi có giày. Tôi có cây gậy đi đường. Nhưng tôi vẫn cảm thấy quên một thứ gì đó. Tôi không có một cái gì đó nữa. Tôi bước đi và đi vài tiếng đồng hồ trong buổi sáng và tôi ngồi nghỉ bên một cái chuồng bò. Tôi có nước và phô mai và tôi ngồi đó và nhận ra tôi thấy mọi thứ rất rõ, như màu sắc. Chuồng bò màu đỏ, và đất thì có màu hổ phách cháy và mọi thứ trở nên sắc nét. Tôi nhớ đã nghe rất rõ tiếng chim hót gọi nhau. Rồi đột nhiên tôi bắt đầu nhận ra – nó gần như hiện ra trước mắt tôi như rớt từ trên trời xuống. Một cái gì đó sống dậy trong tôi và tôi bắt đầu nhận ra thứ tôi không có, thứ tôi quên mất sáng nay đó là thứ tôi luôn có, sự sợ hãi.

Đột nhiên nỗi sợ trong tôi không còn nữa. Tôi chưa từng biết là tôi mang quá nhiều nỗi sợ và sống trong nỗi sợ quá lâu cho đến khi nó lần đầu tiên biến mất. Đột nhiên tôi lại có khoảng không cho chính mình. Vợ tôi là người Ai-len và có nhiều thành ngữ rất hay. Một trong số đó là “Tôi nhận ra chính mình từ chân tới đầu”. Đột nhiên tôi nhận ra chính mình từ chân tới đầu, như con người tôi mong ước trở thành, như con người tôi biết tôi đã từng là và bằng cách nào đó không được là con người tôi mong muốn. Tôi đi khắp các vùng còn lại của Tây Ban Nha. Tôi gặp những người bạn tuyệt vời. Tôi đột nhiên quan tâm đến lịch sử, điều mà trước đây tôi không hề để ý đến. Điều đó thật là tuyệt vời. Tôi cảm thấy là chính mình từ đầu tới chân khi đi dọc hết Tây Ban Nha. Ngày đó làm thay đổi cuộc đời tôi và tôi không bao giờ nhìn lại quá khứ.

Điều đó làm tôi đi du lịch khắp nơi trên thế giới vì tôi muốn có thêm cảm giác như vậy, nên tôi tiếp tục đi du lịch. Dần dần tôi trở thành nhà văn du lịch vì tôi quá đam mê về điều này. Rồi tôi nhanh chóng trở nên rất thành công trong khi viết về du lịch chỉ vì một lý do đơn giản. À không hai lý do. Một là tôi biết điều này khi làm diễn viên: Hãy kể cho tôi một câu chuyện. Đừng bán cho tôi điểm đến. Kể cho tôi điều gì đó. Chia sẻ với tôi. Đừng bán cho tôi. Điều thứ hai là đằng sau một câu chuyện tôi kể là cảm xúc rằng du lịch có quyền lực để thay đổi, chuyển hoá chúng ta, mở lòng chúng ta ra và làm chúng ta trở nên tốt hơn. Đó là lý do tôi ước cho các bạn, người đã du hành từ khắp nơi trên thế giới để đến đây cho dù có xa xôi đến đâu và bao nhiêu đất nước bạn đã đi qua – sẽ tìm được con đường cho riêng mình. Cho một số các bạn, đặc biệt các bạn đến đây một mình, có lẽ tuần này sẽ trở thành con đường cho riêng bạn. Chúc các bạn có một hội thảo tuyệt vời.

McCarthy

Andrew McCarthy là một diễn viên và đạo diễn thành công. Ông cũng là nhà văn và biên tập viên nổi tiếng cho tờ National Geographic Traveller. Ông rất nổi tiếng với các vai chính trong “St. Elmo’s Fire,” “Pretty in Pink,” và “Weekend at Bernie’s”. Ông đang có sự nghiệp phát triển mạnh mẽ ở Broadway. Các dự án truyền hình tại Hoa Kỳ bao gồm “Orange is New Black”, “Turn” và “The Blacklist”. Cuốn tiểu thuyết đầu tay của ông dành cho các độc giả trẻ, "Just Fly Away", được xuất bản vào tháng 3 năm 2017.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments