Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Không giới hạn

Dr. Caroline Casey

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Casey chứng minh tầm quan trọng của việc tin tưởng và thành thật với chính bản thân thông qua một câu chuyện kỳ lạ và truyền cảm ứng về việc chịu đựng các giới hạn và vượt xa kỳ vọng. Hành trình của bà bao gồm cưỡi voi qua Ấn Độ và đương đầu với thương tật giống như con voi trong phòng - và cách bà phát hiện ra rằng bà chỉ cần tầm nhìn, chứ không phải đôi mắt của bà, để nhìn thấy. Được trình bày tại Hội Nghị Thường Niên 2017.

Nội dung thuộc bản quyền của Caroline Casey. Bản quyền được bảo hộ

Các bạn có còn nhớ hồi 17 tuổi mình từng ước lớn lên sẽ làm gì không? Bạn biết tôi từng mơ ước được trở thành gì không? Hồi đó tôi muốn trở thành một nữ quái xế, muốn được đua xe. Tôi từng mơ được trở thành một nữ cao bồi. Và tôi từng muốn trở thành cậu bé Mowgli trong cuốn sách “Cậu bé rừng xanh” (The Jungle Book); bởi vì tất cả những ước vọng ấy đều là về tự do, chỉ để được tự do, như làn tóc tung bay trong gió. Vào ngày sinh nhật lần thứ 17 của tôi, bố tôi, vì biết rằng tôi mê tốc độ đến chừng nào, đã dạy tôi lái xe, như để trao tặng cho tôi cái giấc mơ được tự mình lái xe – dù bố hoàn toàn không ý định để tôi cưỡi mô tô đâu.

Cũng vào ngày sinh nhật lần thứ 17, tôi theo em gái đến khám bác sĩ, hoàn toàn vô tư vô lo, vì trước giờ vẫn thế mà (em gái tôi bị khiếm thị). Bởi chị chăm em cũng là lẽ thường, nên tôi cũng thường đi cùng. Rồi thì bố mẹ bảo tôi kiểm tra mắt thử xem, kiểm thì kiểm thôi, có gì đâu.

Và cũng vào ngày sinh nhật lần thứ 17 của tôi, sau khi “giả vờ” kiểm tra mắt của tôi, bác sĩ biết hôm đó là sinh nhật tôi nên hỏi, "Vậy cháu sẽ làm gì để ăn mừng?" Nghe thấy vậy, nên tôi đã lôi câu chuyện về bài học lái xe ra và nói, "Cháu sẽ học lái xe."

Bỗng dưng, có một khoảng lặng im, kiểu khoảng lặng trước bão. Ông bác sĩ quay sang mẹ tôi và nói, "Chị không cho bé biết?" Ngày sinh nhật thứ 17 của tôi, như Janis Ian từng miêu tả một cách chính xác nhất, cũng là lúc "Tôi biết sự thật khi tôi 17." Tôi là, và đã luôn là một người mù bẩm sinh 1 từ khi mới chào đời.

Và, bạn chắc chắn sẽ hỏi, làm thế quái nào mà sống đến tận năm 17 tuổi mà không hề biết đến điều đó? Vâng, tin hay không tuỳ bạn, nhưng đó không phải là một điều ngẫu nhiên.

Tôi là chị cả trong số ba chị em. Tôi sinh vào năm 1971, và rất nhanh sau khi sinh, cha mẹ tôi phát hiện ra rằng tôi mắc chứng bạch tạng tại mắt - một cái tên nghe thật hoành tráng. Nhưng chứng bệnh ấy là gì? Vậy tôi sẽ mô tả để bạn hình dung. Ngoài tầm tay tôi chỉ là một thế giới nhạt nhòa. Anh nào trong phòng này đều đẹp trai cỡ tài tử George Clooney hết. Và chị nào cũng đều thật xinh đẹp. Khi nào muốn trông thấy bản thân mình xinh đẹp, tôi chỉ cần bước hai bước cách gương là sẽ không phải nhìn thấy những nếp nhăn trên khuôn mặt tích tụ lại từ bao nhiêu năm tháng phải nheo mắt trước ánh sáng chói loà.

Khi tôi được ba tuổi rưỡi, ngay trước lần đầu tiên tới trường, bố mẹ tôi đã có một quyết định vô cùng dũng cảm. Nói không với những trường dành riêng cho học sinh cần sự giúp đỡ đặc biệt . Sẽ không có những “biệt danh”. Không giới hạn. Khả năng và tiềm năng của tôi sẽ không bị hạn chế bởi chiếc nhãn "khuyết tật". Vì những lý do đó, cha mẹ tôi quyết định để tôi nghĩ rằng tôi có thể nhìn thấy giống như bất cứ người nào khác và gửi tôi đến một trường học "bình thường". Tôi sẽ lớn lên và học hỏi từ những kinh nghiệm, học làm thế nào để thích nghi, để tìm ra giải pháp, làm thế nào để trở nên cứng rắn và tự mình sống sót khi bố mẹ không còn ở bên để luôn bảo vệ mình.

Song, điều đáng kể hơn ở đây chính là bố mẹ đã trao cho tôi một thứ khả năng để tôi có thể tin tưởng một cách tuyệt đối - để tin rằng tôi có thể làm được tất cả. Vì vậy, khi tôi nghe bác sĩ mắt nói với tôi rằng tôi sẽ không bao giờ có thể tự mình lái xe, rằng tôi không bao giờ có thể làm việc, rằng tôi có một khiếm khuyết trên cơ thể, mọi người đều lầm tưởng rằng tôi đã hoàn toàn suy sụp. Và điều đó chẳng hề sai, bởi khi tôi nghe được tin đó lần đầu tiên, ngoài chuyện tôi nghĩ rằng ông bác sĩ ấy thật điên rồ, tôi cảm nhận được một cục nghẹn nơi lồng ngực. Các bạn biết đấy, kiểu “Trời ơi, thật thế sao”. Nhưng rồi tôi nhanh chóng thức tỉnh và nhận thấy chuyện gì đang diễn ra. Điều đầu tiên tôi có thể nghĩ đến là mẹ tôi đang khóc bên cạnh tôi . Thế rồi tôi bước ra khỏi văn phòng bác sĩ và nói, "Cháu sẽ lái xe. Cháu sẽ tự lái. Bác xem. Cháu nhất định sẽ lái xe. Cháu biết chắc rằng cháu có thể tự mình lái xe." Tôi khẳng định cùng với một thứ quyết tâm bền bỉ mà bố tôi đã nuôi dưỡng trong tôi từ khi tôi còn nhỏ. Bố đã dạy tôi đi thuyền buồm, dù cho tôi không thể nhìn thấy. Tôi không bao giờ có thể ngắm nhìn bờ biển, và tôi cũng chẳng thể nhìn thấy cánh buồm. Nhưng rồi bố tôi chỉ đơn giản thì thầm với tôi rằng "Hãy tin đi" và để tôi cảm nhận từng cơn gió vuốt lên má.

Chính ngọn gió đó đã khiến tôi tin rằng bác sĩ mới bị hâm và tôi sẽ lái xe, và tôi có thể nhìn thấy. Trong 11 năm sau đó, tôi dám thề là không ai có thể phát hiện ra sự thật rằng tôi không thể nhìn thấy. Bởi lẽ tôi không muốn thất bại cũng như tôi không muốn mình trở nên yếu đuối . Vì vậy, tôi quyết tâm cải số, theo cách riêng của Casey.

Tôi trở thành một nhà khảo cổ học và hay đánh vỡ đồ vật. Rồi sau đó tôi quản lý một nhà hàng và cứ té lên té xuống. Tiếp theo đó tôi làm thợ xoa bóp. Sau đó tôi là thợ làm vườn tỉa cây, rồi sau đó nữa tôi theo học kinh tế thương mại và nhận được tấm bằng thạc sỹ kinh doanh. Cuối cùng tôi nhận được công việc tư vấn toàn cầu với Accenture. Công ty thậm chí còn không biết tôi là một người khiếm thị! Thật là phi thường khi thấy bản thân mình có thể tiến xa đến mức nào cùng với niềm tin.

Vào năm 1999, sau hai năm rưỡi làm công việc của một chuyên viên tư vấn, có một chuyện xảy đến. Chẳng có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, đôi mắt tôi quyết định rằng làm việc thế là đủ rồi. Rồi rất đột ngột dẫu chỉ là tạm thời, tôi đánh mất đi một phần ba thị lực còn lại của mình. Tôi đang làm việc ở một trong những môi trường cạnh tranh nhất trên thế giới, nơi bạn phải làm hết sức, cháy hết mình, nơi mà họ luôn yêu cầu "bạn phải là người giỏi nhất." Hai năm làm công việc đó, thị lực của tôi thật sự bị hạn chế. Vào năm 1999, tôi phải đứng trước ban quản lý nhân sự và thừa nhận điều mà tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng có ngày tôi sẽ phải thú thực. Khi ấy, tôi đã 28 tuổi. Tôi đã tự mình gầy dựng nên một hình ảnh bản thân xoay quanh những thành công và sức mạnh. Song đến cuối cùng, tôi không còn cách nào khác ngoài việc thừa nhận "Tôi xin lỗi, tôi không thể nhìn thấy. Và tôi cần được giúp đỡ."

Yêu cầu để được giúp đỡ có thể khó khăn đến không ngờ. Và có lẽ tất cả các bạn đều biết được cảm giác ấy là gì, bạn chẳng cần phải có một khiếm khuyết để hiểu điều đó. Bạn biết rằng thật khó khăn để thừa nhận điểm yếu và thất bại, và nó thật đáng sợ, phải vậy không?

Tất cả những niềm tin đã khiến tôi say đắm một cách mù quáng trong một khoảng thời gian quá dài. Thứ niềm tin từng giúp tôi sống sót rất tốt trong cái thế giới của những người sáng, khi mà tôi không có khả năng nhìn thấy bất cứ điều gì, thứ niềm tin ấy nay đã tan biến. Việc tôi có thể tồn tại lâu đến như vậy thật sự là một phép màu. Quả thực là tôi đã trải qua một thời kỳ vô cùng khó khăn. Bạn biết không, đối với tôi, sân bay là một thảm họa, những khu mua sắm là cơn ác mộng sống, đám đông làm tôi kinh hãi, và các cuộc hội nghị (nơi tôi không thể nhận ra mọi người) dường như là chuyện không thể và luôn là nguồn cơn của mọi nỗi xấu hổ. Tôi sẽ vô tình nói chuyện với người lạ, va vào cửa, đi nhầm vào nhà vệ sinh nam hay nói chuyện với bức tượng.

Bạn có biết việc cố gồng mình để trở nên hoàn hảo mệt mỏi đến thế nào không? - khi bạn thật sự không thể trở nên như vậy? Hay trở thành một ai đó khác?

Sau khi thừa nhận với ban nhân sự rằng tôi không thể nhìn thấy, tôi đã được gửi đến một bác sĩ chuyên khoa mắt. Vào lúc đó, tôi không hề biết rằng đây là người sẽ thay đổi cuộc đời tôi. Bác sĩ không khám mắt mà thay vào đó là buổi trị liệu. Bác sĩ hỏi tôi vài câu, chẳng hạn như, "Tại sao cô lại phải nỗ lực quá sức như vậy để trở thành một ai đó thay vì chính cô?" hay "Cô có thích những gì mình làm không, Caroline?"

Theo lẽ dĩ nhiên là tôi yêu thích những gì tôi làm, đơn giản là vì tất cả những gì tôi đã làm được đều là thành công, đúng không? Khi bạn làm việc tại một công ty tư vấn toàn cầu, như thể họ đặt một con chip vào đầu của bạn khiến bạn nói, "Tôi thích Accenture, tôi thích Accenture. . . Tôi vô cùng thích công việc của mình, tôi thích Accenture, tôi yêu công việc của mình, tôi thích Accenture, tôi yêu công việc của mình, tôi yêu Accenture, tôi yêu công việc của mình, tôi yêu Accenture." Bỏ đi chính là thất bại. Liệu sau những gì tôi đạt được, tôi có dám thừa nhận với chính mình rằng bản thân tôi không hề hạnh phúc, và rằng tận sâu bên trong tôi không biết mình là ai? Tôi đã không thể nói một lời với bác sĩ, những lời thừa nhận nghẹn ứ nơi cổ.

Ngay sau đó bác sĩ liền hỏi tôi, "Cô muốn gì khi cô còn nhỏ?" Thôi đủ rồi, tôi sẽ chẳng bảo rằng tôi từng muốn đua xe. Ông ta hẳn đã nghĩ rằng tôi đủ điên rồi. Nhưng khi tôi rời văn phòng, bác sĩ gọi tôi quay trở lại và nói, "Tôi nghĩ đã đến lúc cô ngừng vật lộn đi và làm một điều gì khác."

Vào khoảnh khắc mà cửa phòng khám đóng lại, cùng với khoảng lặng như tờ bên ngoài phòng khám mà nhiều người trong chúng ta đã quen thuộc, ngực tôi nhói đau và tôi bước đi trong vô thức. Tôi bước đi trong vô thức, nhưng tôi biết rằng kế hoạch đã được đặt ra. Tôi quay về nhà vì nơi lồng ngực tôi, nỗi đớn đau cứ lớn dần. Tôi quyết định đi ra ngoài để chạy, thực ra cũng không có nghĩa lý gì lắm. Tôi cứ chạy trên con đường mà tôi vốn biết rõ. Chạy một cách dễ dàng như thể tôi nắm được nó trong lòng bàn tay. Tôi đã luôn luôn chạy trên con đường ấy chính xác một cách hoàn hảo, tôi chưa bao giờ vấp ngã – chưa bao giờ thất bại - có thể bởi vì một lẽ, tôi luôn luôn tin rằng mình có thể nhìn thấy.

Và trên bãi biển ấy luôn có một tảng đá mà tôi luôn nhảy qua được; Tôi chưa từng va phải nó – chưa bao giờ. Nhưng vào ngày hôm ấy, khi tôi đang đau khổ và giận dữ, tôi đã khóc, tôi đã không tránh được tảng đá. Tôi đã va và đập thật mạnh vào tảng đá của chính mình, rồi tôi ngã xuống. Tôi như đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ trên tảng đá ấy, vào một ngày thứ tư, giữa tháng ba, năm 2000. Ngày hôm ấy là thứ thời tiết điển hình ở Ireland. Bầu trời xám xịt, cáu kỉnh và còn đổ mưa, tủi thân vô kể. Tôi đã gục ngã. Tôi đau khổ trong tuyệt vọng. Và tôi tức giận. Tôi đã ngồi đó, lặng thinh trong một thời gian dài và tự hỏi mình làm thế nào để thoát khỏi tảng đá này. Rồi sau đó tôi sẽ là ai? Tôi sẽ là gì? Và tôi nghĩ về bố mình, tôi nghĩ đến việc bố sẽ thất vọng về tôi như thế nào. Thất vọng vì tôi đã chẳng thể nào cảm nhận được làn gió vuốt nhẹ trên mặt như bố vẫn hằng dạy nữa.

Tôi cứ mãi suy đi nghĩ lại, Điều gì đã xảy ra? Tôi đã làm sai ở đâu? Tại sao tôi vẫn chưa hiểu? Và bạn biết điều gì kỳ lạ không? Tôi không có bất kỳ câu trả lời nào cả -tôi chỉ đơn giản là đã đánh mất niềm tin của chính mình. Hãy nhìn lại xem niềm tin của tôi đã đưa tôi đến đâu. Và lúc bấy giờ, khi tôi đã mất nó, ngay chính thời điểm đó, tôi thật sự đã trở nên mù lòa. Tôi đã bị đánh bại bởi bản thân mình. Ngay khi đó, tôi lại nhớ đến những câu hỏi của bác sĩ : "Cô muốn gì? Cô không nghĩ rằng cô nên làm điều gì đó khác biệt sao? Cô thích những gì? Cô sẽ làm gì? Cô muốn làm gì khi cô còn nhỏ? Làm nên điều khác biệt. Cô muốn trở thành gì? Trở thành một điều gì đó thật khác biệt. "

Và thật chậm rãi, dần dần, từ từ, điều đó đã xảy ra. Khi giây phút đó đến, nó bùng lên trong đầu tôi và đập mạnh vào tim tôi : Làm điều khác biệt. Bác sĩ đã khuyên tôi nên làm một cái gì đó khác. Làm một cái gì đó khác đi. Nếu vậy, trở thành cậu bé Mowgli trong “Câu chuyện rừng xanh” thì sao? Chẳng thể nào còn điều gì khác biệt hơn thế nữa!

Vào cái khoảnh khắc định mệnh đó, ý tưởng ấy rọi vào tôi tựa như một tia nắng lạ. Tim tôi reo lên “Thật tuyệt vời, có một điều gì đó để tôi tin tưởng”. Không ai có thể nói không với tôi. Chắc chắn là vậy đấy, bạn có thể bảo rằng tôi không thể là một nhà khảo cổ học, nhưng không một ai có thể nói với tôi rằng tôi không thể là cậu bé Mowgli, bởi vì chưa có ai từng làm điều đó trước đây. Vậy nên tôi sẽ thực hiện điều đó dẫu cho tôi có là một người phụ nữ.

Sau khi đã quyết định, tôi bật dậy khỏi tảng đá và hộc tốc chạy về nhà. Tôi cuống cuồng chạy về nhà, lần này tôi không ngã hay đụng phải chiếc xe nào. Tôi leo lên lầu, lấy ra quyển sách yêu thích nhất của mình, “Những chuyến du lịch trên chiếc lưng voi” (Travels on My Elephant - Mark Shand). Tôi cầm cuốn sách trên tay và tự nhủ với bản thân mình "Mình biết mình sẽ làm gì. Mình biết làm thế nào để trở thành cậu bé Mowgli. Mình sẽ cưỡi voi đi qua Ấn Độ. Mình sẽ là một người quản tượng. "

Tôi đã không biết làm thế nào để trở thành một quản tượng. Làm sao mà tôi biết được, bản thân tôi, từ một nhà tư vấn quản lý toàn cầu đến quản tượng? Tôi không biết phải làm thế nào. Tôi không biết làm thế nào để thuê được một chú voi. Tôi không nói được tiếng Ấn Độ. Tôi thậm chí còn chưa bao giờ đặt chân đến Ấn Độ. Tôi hoàn toàn không biết một chút gì về việc này cả. Nhưng tôi chắc rằng rồi tôi sẽ biết. Bởi vì tôi tin rằng khi bạn đưa ra quyết định vào đúng thời điểm, ở đúng nơi, trời sẽ thành toàn.

Song, đây không chỉ đơn giản là một cuộc hành trình trên lưng voi ngộ nghĩnh. Phải thừa nhận rằng, tôi cần sống với một chữ "được" thay vì cứ mãi đối phó với chữ "không", đồng thời tôi cần phải kiếm tìm sự tự tin nơi bản thân mình. Không những thế, cuộc hành trình đã trở nên rộng lớn hơn, vì ngoài việc nghĩ mãi về cuộc đấu tranh của chính tôi với hình tượng bản thân là một người khuyết tật, vượt xa ra khỏi tầm nhìn của tôi cùng sự tự thương hại, tôi bắt đầu nghĩ đến một tỷ người trên thế giới bị ảnh hưởng bởi khuyết tật và cách mà họ bị phân biệt đối xử, bị gạt sang bên lề, bị xem nhẹ và bị bỏ rơi. Những dòng suy nghĩ của tôi cứ mãi quẩn quanh như vậy. Tôi muốn thay đổi thực trạng đó. Tại sao khuyết tật lại là vấn đề toàn cầu? Tại sao những người khuyết tật lại bị đối xử tệ như vậy?

Thật sự, tôi không thể hiểu được. Bởi vì những người khuyết tật chúng tôi cũng chỉ là những con người. Dẫu cho có những khiếm khuyết thì điều trước nhất, chúng tôi vẫn là con người. Chúng tôi không chỉ cần những điều kiện y tế. Có thể một phần nơi chúng tôi không hoạt động theo lẽ thông thường, song chúng tôi vẫn là những con người tựa như bao người, chúng tôi có quyền được sống theo cách chúng tôi muốn, được toàn quyền sử dụng tài năng của mình cũng như tự mình khai phá những tiềm năng của bản thân. Chúng tôi nên được tự do làm tất cả những điều đó mà không bị trói buộc bởi bất kỳ ai. Không ai có thể đánh giá hay chỉ trích rằng chúng tôi phải là ai hay nên làm gì.

Không giống như bao vấn đề xã hội khác, cộng đồng những người khuyết tật không có một người hùng như Bono hay một Nelson Mandela để bênh vực cho những tuyên ngôn của mình. Chúng tôi không có các nhà lãnh đạo doanh nghiệp. Chúng tôi không có điều đó. Và chúng tôi cần họ. Chúng tôi cần bạn. Nếu bạn biết được điều gì đó xin hãy nói ra, bởi vì khi bạn im lặng, chúng tôi sẽ mãi vô hình.

Thật đáng sợ khi thấy cách người khuyết tật được nhìn nhận, được biết đến hay được giới thiệu. Hãy nghĩ đến những bộ phim về “Điệp viên 007”. Mỗi tên tội phạm đều có khuyết tật! Chẳng hạn như Jaws, một kẻ kỳ dị có vấn đề về thần kinh. Hay tên tội phạm trong cuốn sách của nhà văn Dan Brown, hắn ta là một kẻ bị mắc chứng bạch tạng. Nói thế thì tôi, một bệnh nhân bạch tạng, cũng có khả năng là tội phạm? Vậy thì liệu có người khuyết tật nào được nhìn nhận như “một con người thật”, thay vì được xem như là quái nhân hay những trường hợp cần những đồng tiền bố thí?

Thế rồi, cũng như bạn đã biết, điều tuyệt vời nhất đã xảy đến khi tôi quyết định chấp nhận rằng tôi không thể nhìn thấy như người bình thường, khi tôi cuối cùng chịu đầu hàng, tôi ngừng cuộc chiến và tìm lại được chính mình một lần nữa. Tôi đã nhìn lại và cảm nhận được con người trước kia của mình. Tôi kiên quyết không để đôi mắt mang khiếm khuyết định đoạt cuộc đời mình, và nhờ vậy, tôi đã biến ước mơ thời ấu thơ của mình thành sự thật.

Khi tôi chấp nhận rằng đôi mắt chỉ là một phần của tôi chứ không phải tất cả, điều đó thật là tuyệt vời, bởi vì chín tháng sau, sau cái ngày va phải tảng đá ấy, tôi đã có một cuộc hẹn hò giấu mặt duy nhất trong đời : Một cuộc hẹn với chú voi cao hơn hai mét ba có tên là Kanchi. Và rồi cùng nhau, chúng tôi đã du ngoạn đến gần 1.000 km trên khắp Ấn Độ. Tôi đã tự mình đi, đùa thôi, còn cùng với sáu ông Ấn Độ nói đủ thứ tiếng và chơi rất nhiều trò chơi đố chữ nữa, nhưng đa phần là tôi đi một mình. Và điều phi thường nhất, mạnh mẽ nhất mà tôi phát hiện ra chính là chẳng phải tôi đã không đạt được điều gì trước khi thực hiện cuộc hành trình trên lưng voi của mình. Tôi đã đạt được nhiều điều song tôi đã có những niềm tin sai lầm. Tôi đã không tin tưởng vào bản thân mình, vào chính con người thật của mình, một con người đã được hoàn thiện. Tôi đã cố trở thành một con người khác.

Bạn có biết chúng ta phải nỗ lực đến thế nào để trở thành một người không phải chính mình? Và bạn có biết rằng khi bạn thực sự tin vào chính mình, tin vào tất cả mọi thứ thuộc về bạn, những điều phi thường sẽ xảy ra? Cuộc hành trình 1000 km của tôi đã gây quỹ đủ cho 6000 ca phẫu thuật đục thủy tinh thể. 6000 người đã có khả năng nhìn thấy nhờ vào cuộc hành trình đó.

Chưa dừng lại ở đó, phần tuyệt vời nhất là khi tôi trở về nhà, tôi đã xin nghỉ việc tại Accenture. Tôi đi và trở thành một doanh nhân xã hội. Tôi đã thành lập một tổ chức với Mark Shand có tên là “Gia đình voi”, tại đây chúng tôi giải quyết những vấn đề liên quan đến bảo tồn voi tại Châu Á. Bên cạnh đó, tôi thành lập Kanchi, một doanh nghiệp xã hội có mục đích nhằm giải phóng sức mạnh và giá trị của một tỷ người bị khuyết tật trên toàn cầu. Tổ chức này được đặt tên theo tên chú voi của tôi cũng bởi vì việc khuyết tật là “con voi trong căn phòng[2]". Tôi muốn giúp mọi người nhìn nhận khiếm khuyết một cách tích cực, không có chỉ là sự từ thiện hay thương hại. Tôi muốn làm việc với giới lãnh đạo doanh nghiệp và giới truyền thông để hoàn toàn điều chỉnh lại quan điểm, cách nhìn về khuyết tật. Nghĩ về nó như là điều gì phi thường và mọi thứ đều khả thi. Đó là những điều tôi muốn thực hiện. Tôi không bao giờ nghĩ về việc nói “không” nữa hay thậm chí là việc tôi không thể nhìn thấy. Vì bây giờ, mọi thứ đều có thể xảy ra.

Tuy vậy, dù đã từng vượt qua bao nhiêu chuyện, khi tôi du hành để diễn thuyết tại MDRT, tôi gần như đã hóa đá. Tôi chỉ đứng ngây như phỗng rồi nói, nhưng quả thật, các bạn đúng là những khán giả tuyệt vời. Tôi chưa từng diễn thuyết trước một đám đông lớn đến thế này và trong bốn mươi tám giờ qua, tôi tự hỏi mình không ngừng, “Tôi đang làm gì ở đây?” Tôi không phải là người nổi tiếng cũng chẳng phải là một ngôi sao. Tôi chỉ là một người phụ nữ với một câu chuyện và một sứ mệnh. Đứng nói tại đây hôm nay gợi cho tôi nhớ về lần tôi diễn thuyết tại TED vào năm 2010. Và tôi đã phải nhắc nhở bản thân mình trước khi tôi lên sân khấu vào sáng hôm nay rằng hãy là chính mình, vì thế là đủ. Điều đó nói thì dễ làm thì khó, đó là điều bạn luôn phải tự nhắc nhở chính mình.

Thế là tôi ở đây. Đây chính là tôi, hoàn toàn là bản thân tôi, đứng đây với đôi mắt kèm nhèm, 17 năm sau khi tôi bước ra khỏi “chiếc tủ đóng” của người khiếm thị. Tôi là một người hay mộng mơ, một người đã xoay vòng trong 17 năm qua cùng với sự mất mát, nỗi buồn, những thành công lớn, thật nhiều giải thưởng, một cuộc hôn nhân tan vỡ, có được tình yêu lần nữa, mất đi công việc kinh doanh rồi lại gầy dựng lại nó. Tôi đã hoảng loạn và sợ hãi. Tôi đã thất bại và đồng thời lại đạt được thành công một cách diệu kỳ. Tôi chẳng quá đặc biệt, nhưng tôi luôn là chính mình, và tôi học được thêm nhiều điều từ những lần thành công hay thất bại, hay mỗi khi tôi cố gắng trở thành một người khác, tôi sẽ phạm phải sai lầm. Sai lầm xảy ra khi tôi cố giấu đi cái tôi thật sự của chính mình, mỗi lần như thế, tôi lại ngã gục. Tất cả chúng ta đều giấu diếm bản thân mình đến nỗi tuyệt vọng vì sợ rằng mọi người sẽ phán xét chúng ta. Chúng ta đều sợ hãi vì cảm thấy dễ bị tổn thương mỗi khi có ai đó cho rằng chúng ta là những con người yếu đuối.

Nhưng những gì tôi đã học được là chúng ta có quyền lựa chọn làm thế nào để đối phó lại với mọi thứ, và cách phản ứng của chúng ta sẽ tạo ra sự khác biệt lớn nhất. Tôi đã học được rằng khi tôi thực sự chấp nhận cái tôi thực sự của mình, tôi sẽ đạt được những tiềm năng mà bản thân không bao giờ có thể tưởng tượng được. Bạn có thể nghi ngờ điều đó nhưng tôi có thể chắc chắn rằng nếu tôi không tin tưởng vào điều mình học được, tôi sẽ không bao giờ có thể đứng trên sân khấu này.

Tôi còn phát hiện ra rằng nếu bạn không bao giờ từ bỏ, bạn sẽ luôn luôn tìm thấy giải pháp. Bởi vì nếu bạn không bỏ cuộc, hầu hết mọi thứ đều có thể. Nếu bạn sẵn sàng trở nên linh động và có thể giải quyết điều đó một cách khác, bạn có thể vượt qua. Bằng chứng đâu? Có đấy, tôi đã chạy xe đua đấy. Tôi đã lái xe với vận tốc khoảng 97 km/h vòng quanh đường đua tại giải Grand Prix Malaysia, 5 vòng đua và không hề hạ tốc độ. Và bạn thử đoán xem điều đáng kinh ngạc hơn hết thảy là gì? Tôi đã chạy đua với một anh cũng bị khiếm thị, và điều đó thật phi thường.

Tôi đã học được rằng trong nghịch cảnh và khó khăn ta sẽ luôn bắt gặp được những cơ hội tuyệt vời. Năm ngoái, tôi đã đứng trên sân khấu MDRT, một sân khấu nhỏ hơn, và trong giây phút lo sợ kết hợp với sự thách thức muốn chống lại lời của một anh đã nói với tôi đêm trước đó rằng ước mơ của tôi quá lớn và tôi nên bỏ kế hoạch đi, tôi đã liều lĩnh nói với khán giả rằng tôi sẽ chứng minh anh ta sai. Và số khán giả vào ngày hôm đó đã khiến tôi kinh ngạc, họ hoàn toàn ủng hộ tôi. Chính họ đã tiếp thêm cho tôi sự can đảm để chiến đấu cho những gì tôi muốn. Và tôi đứng đây, tự hào nói rằng trong sáu tuần tới, tôi sẽ thực hiện những gì mà anh nọ nói với tôi rằng tôi sẽ không bao giờ có thể làm được : Tôi sẽ hoàn thành giấc mơ thời thơ ấu thứ hai của mình và trở thành một nữ cao bồi, vượt 1000 km qua Trung Mỹ để khơi nguồn một chiến dịch quốc tế nhằm đưa vấn đề khuyết tật vào Nghị trình Kinh doanh Toàn cầu.

Khi tôi bắt đầu công việc này vào 17 năm trước, không có doanh nhân tại bất kỳ công ty nào đồng ý nói chuyện với tôi. Với chiến dịch mang tầm vóc lịch sử này, trải qua mọi khó khăn và bất lợi, chúng tôi sẽ làm việc với bảy thương hiệu lớn nhất thế giới với tham vọng tiếp cận được một trăm triệu người. Nữ cao bồi người Ireland chuyên điều khiển voi này từ chối bỏ cuộc, bởi vì tôi có niềm tin mãnh liệt rằng điều đó chắc chắn sẽ phải thành công. Từ rất lâu rồi, tôi học được rằng niềm tin sẽ khiến mọi điều trở thành hiện thực.

Vì vậy, trước khi tôi đi và đội lên chiếc nón cao bồi của mình, tôi muốn kết thúc bằng cách nói vài điều :

Cảm ơn các bạn, tại MDRT, vì đã tin tưởng vào tôi. Cuộc hành trình này bắt đầu với sự ủng hộ của các bạn. Chúng ta không bao giờ nên quên ảnh hưởng của hành động và niềm tin của chúng ta đối với người khác. Và hãy luôn nhớ đến tầm quan trọng của việc tìm đúng những người ta cần. Hãy nhớ đến thứ sức mạnh khi ai đó tin tưởng vào bạn. Tôi có mặt ở đây vì có rất nhiều người khác tin vào tôi.

Cuộc sống của bạn không được định đoạt bởi bất cứ một “biệt danh”, một câu chuyện hay bất cứ một thứ gì – mỗi ngày đều có thể bắt đầu lại nếu muốn.

Hãy dành thời gian để đầu tư vào ước mơ và niềm đam mê của bạn, nhưng phần lớn hãy tập trung vào chính bản thân bạn. Hãy luôn luôn lắng nghe bản năng và trái tim của bạn mách bảo, hãy đầu tư vào việc học về bản thân bạn – cái tôi thực sự của bạn - bởi vì đó là cất giấu thứ bụi vàng quý báu. Khi chúng ta có thể là chính chúng ta một cách tốt nhất, thì khi ấy ta mới có thể trở thành một doanh nhân, một người cộng sự, một thành viên trong gia đình và một người bạn tốt.

Tôi đã học được rằng ô tô, xe máy và voi không phải là tự do. Hoàn toàn sống đúng với chính mình mới là tự do.

Và tôi không bao giờ cần phải trở nên quá hoàn hảo. Tôi chưa bao giờ cần mắt để nhìn thấy. Thứ tôi cần chỉ đơn giản là tầm nhìn và niềm tin. Và nếu bạn thực sự tin tưởng, tin tưởng từ tận đáy lòng bạn, bạn có khiến mọi điều trở thành hiện thực.

Tôi muốn trở thành một phần trong quá trình xây dựng một thế giới mà mọi người đều bình đẳng, đều thuộc về thực tại. Chúng ta cần phải góp sức để khiến điều đó thành công. Và tôi sẽ không bao giờ từ bỏ niềm tin đó. Bởi vì mỗi một người chúng ta - phụ nữ, đàn ông, người đồng tính, người khuyết tật, người hoàn hảo, người bình thường, dẫu là ai đi chăng nữa - phải luôn là chính chúng ta một cách tốt nhất. Tôi không muốn ai trở thành người vô hình nữa. Tất cả chúng ta phải được nhìn thấy, được nhắc đến, được biết đến. Hãy nói dừng lại với những chiếc “nhãn dán” – những chiếc “nhãn dán” của giới hạn. Vì chúng ta không phải là “những hũ mứt” cần một cái nhãn để phân biệt. Bản thân chúng ta đã cực kỳ khác biệt, phi thường, độc nhất và tuyệt vời.

Endnotes

  1. Legally blind - Ở Mỹ, thị lực bình thường là 20/20. Một người được pháp luật quy định là ‘legally blind' khi thị lực thấp hơn hoặc ngang mức 20/200
  2. Thành ngữ chỉ một vấn đề quan trọng và ai cũng thấy nhưng đều tránh thảo luận vì sợ gây ra cảm giác không thoải mái

Tiến sĩ Caroline Casey, là một doanh nhân và là một người yêu phiêu lưu mạo hiểm. Khát vọng và niềm đam mê của bà là sống một cuộc sống không giới hạn, không theo định kiến của xã hội. Là một người hướng dẫn, tư vấn, thành viên của Ủy ban và một diễn giả quốc tế, Casey có khả năng kết nối với mọi người. Kể từ quyết định thay đổi cuộc đời vào năm 28 tuổi, khi bà rời bỏ sự nghiệp thành công với vị trí tư vấn quản lý để đi du lịch xuyên Ấn Độ trên lưng một con vai, bà đã được công nhận là người đi tiên phong trong việc thay đổi thái độ và nhận thức của các doanh nghiệp và truyền thông về người khuyết tật. Mặc dù bà đã được vinh danh và nhận được nhiều giải thưởng, Casey vẫn tin rằng thành công thật sự chỉ đến với những người không bao giờ bỏ cuộc, và luôn cố gắng để được là chính mình, điều mà bà vẫn đang cố gắng thực hiện.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments