Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Vươn đến sự Tuyệt vời

Eric Boles

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Boles, một cựu cầu thủ NFL và chủ tịch Game Changers, Inc., thảo luận cách khai thác tiềm năng có thể đòi hỏi bạn phải đấu tranh với chính mình chứ không phải với đối thủ. Bằng cách né tránh tính tự mãn và không sợ thất bại, từ chối hoặc điều mới mẻ, ông nói, chúng ta có thể vượt qua nỗi sợ hãi và tối đa hóa thành công của chúng ta. Được trình bày tại Hội Nghị Thường Niên 2017.

Câu chuyện của tôi gọi là Vươn đến sự Tuyệt vời. Đó là điều tôi muốn nhắn nhủ. Là Vươn đến sự Tuyệt vời. Không phải suy nghĩ viển vông hay lập kế hoạch để trở nên tuyệt vời, mà tự mình trở nên tuyệt vời. Tôi đã được biết, nghe kể và nhận thức được rằng mình đang nói chuyện với những người giỏi nhất. Và tôi biết rằng trong suy nghĩ của những người giỏi nhất, họ luôn muốn trở nên giỏi hơn nữa. Đối với họ trở nên giỏi hơn luôn là những ưu tiên hàng đầu. Vì thế tôi cần phải xin phép, trước khi thật sự thử thách bạn, và cung cấp cho bạn một số thông tin để giúp bạn trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Lý do tôi cần sự cho phép của bạn là vì, bạn thấy đấy, tôi đang cầm cái khăn trong tay và tay tôi đầy mồ hôi. Vì tôi có thể trở nên rất phấn khích.

Nhưng tôi muốn các bạn không hiểu nhầm sự say mê của tôi là sự giận dữ. Không phải tôi tức giận, mà chỉ là tôi đang rất say mê. Cực kì. Mẹ tôi nói như thế vì tôi đặc biệt, nhưng các bạn biết đấy, các bà mẹ lúc nào chả vậy.

Chúng ta đang vươn đến sự tuyệt vời. Sự thật là những người giỏi nhất luôn muốn trở nên giỏi hơn. Một trong những thử thách đi cùng với việc luôn làm việc ở mức tối ưu chính là trong nhiều trường hợp, ta thấy nhiều thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của mình. Vì thế tôi sẽ không tốn thời gian để nói về những điều đó, chẳng hạn như là sự thay đổi về luật lệ hay những yếu tố mới một năm trước đây giúp ta làm việc hiệu quả, thì nay đã thay đổi. Đó là những yếu tố sẽ tác động đến chúng ta. Nhưng đó không phải điều tôi quan tâm. Thứ duy nhất tôi quan tâm nhất chính là bạn. Các bạn thấy điều đó chứ?

Vậy chúng ta bắt đầu thôi. Khi ta nói về việc Vươn đến sự Tuyệt vời, chúng ta nói đến việc giải phóng cái gì? Chúng ta nói kết quả đạt được là gì? Ta nói về thành tích chính là những điều mà ta giỏi nhất. Ta cảm nhận được một sự khác biệt từ trong chính chúng ta. Nhưng sự vĩ đại cần phải bị thử thách mới có thể tỏa sáng. Đã có ai nói với bạn rằng bạn có rất nhiều tiềm năng chưa? Bạn có bao giờ cảm thấy ngán ngẩm khi bị nói như thế chưa? Lần đầu tôi được nghe là khi tôi chơi thể thao - tôi có năng khiếu về thể thao, nên tôi chơi bóng bầu dục. Tôi xin lỗi nếu một số trong các bạn ở đây có thể không quan tâm hay hiểu về môn thể thao này, nhưng câu chuyện chính là về tôi chơi môn bóng bầu dục. Huấn luyện viên của tôi chưa từng gọi tôi bằng tên mà ông gọi tôi là “18”. Một lần, ông nói với tôi, “Số 18, cậu rất có tiềm năng”. Và điều đó thật tuyệt vì bạn biết đấy, đó là lần đầu tiên ông ấy nói tốt về tôi. Tôi đáp lại, “Cảm ơn huấn luyện viên.” Ông ấy nói tiếp, “Đừng cảm ơn tôi vì nó có nghĩa là cậu chưa làm được gì cả.”

Đó không phải là cách ta định nghĩa tiềm năng theo cách mà tôi sẽ giải thích sau đây. Tiềm năng là một khả năng còn đang ẩn dấu. Là thành công bạn chưa sử dụng. Nó là tất cả những gì bạn có thể trở thành nhưng vẫn chưa trở thành, là những điều bạn có thể làm nhưng vẫn chưa hoàn thành. Tiềm năng không có giới hạn. Bất cứ điều gì bạn đã hoàn thành, không quan trọng nó vĩ đại như thế nào, việc đó không còn là tiềm năng nữa. Bạn càng sử dụng tiềm năng của mình nhiều hơn, bạn sẽ phát hiện ra rằng vẫn còn rất nhiều để bạn với tới. Đó là lý do tôi biết được rằng mình đang nói chuyện với những người giỏi nhất. Vì họ luôn muốn trở nên tốt hơn. Các bạn không đo thành công của mình so với đối thủ. Các bạn đo thành công của bản thân dựa trên những điều các bạn đã làm được với những gì bạn có trong tay. Nghe như vậy hợp lý?

Bây giờ, để cho dễ liên hệ với thực tế, cứ hình dung nếu tôi đến bên bạn ngay bây giờ và trên tay tôi có một hạt sồi; và tôi hỏi bạn: “Tôi đang cầm thứ gì trên tay?”. Đa số các bạn sẽ trả lời: “Trên tay anh có một hạt sồi.” Quan sát tốt lắm. Một số người nhìn xa hơn và nói. “Thực ra, trên tay anh đúng là một hạt sồi, nhưng bên trong hạt sồi là một cây sồi.” Điều này cũng đúng. Nhưng ai đó khác sẽ nhìn xa hơn nữa và nói, “Đúng thế, trên tay anh là một hạt sồi, nhưng bên trong hạt sồi đó là một cây sồi, nhưng bên trong cây sồi đó là hàng ngàn hạt sồi khác”. Vì thế giá trị của hạt sồi đó sẽ dựa vào quan điểm của bạn đối với nó. Bởi vì, sự thật là bạn có cả một khu rừng sồi bên trong hạt sồi đó.

Lý do mà tôi nói với bạn câu chuyện này và liên hệ nó với bạn là vì khi bạn nghĩ về khách hàng, hãy nghĩ đến những khả năng. Nghĩ về những gì bạn đang có và những gì bạn có thể làm với chúng. Điều khiến những người giỏi nhất khác biệt với những người tầm thường, những con người vĩ đại với những người bình thường chính là, trong rất nhiều trường hợp, trong điều kiện bình thường, những kẻ tầm thường chỉ luôn viện cớ rằng mình thiếu thứ này thứ khác khiến họ không thể làm việc một cách tốt nhất. Và sẽ luôn nói những câu, Giá như mình có thứ này; Ước gì mình có cái kia; Nếu như bạn có thể đổi thứ này cho tôi hay Tôi vẫn còn thiếu cái này. Trong khi những người giỏi nhất sẽ nghĩ, Mình đã có những gì và làm sao để tối đa hóa những thứ đó? Điều này không chỉ đúng với một cá nhân, mà còn đúng đối với mỗi người lãnh đạo. Đó là điều một người huấn luyện viên tài giỏi nghĩ và cũng là cách một nhà lãnh đạo tài ba điều hành.

Như vậy mục tiêu chính là làm sao để thể hiện những tiềm năng bạn vốn đã có. Điều tôi muốn bạn cân nhắc và suy nghĩ chính là về tiềm năng đó, nếu tất cả chúng ta đều có nó, giống như huấn luyện viên của tôi chọc tôi ngày đó. Nhưng đúng là tất cả chúng ta đều có tiềm năng. Vấn đề làm sao để giải phóng nó? Tiềm năng phải được giao trách nhiệm thì mới có thể phát huy. Nó phải được thử thách. Mỗi người trong chúng ta hãy cùng nghĩ về nó ngay bây giờ. Điều gì thực sự đã giải phóng những điều tuyệt vời trong mỗi chúng ta? Liệu đó có phải là khoảng thời gian dễ dàng? Liệu mọi chuyện có phải lúc nào cũng dễ dàng? Không, đó là những chuyện mà bạn phải tự mình tìm cách vượt qua. Bạn nhận ra rằng bạn có khả năng làm điều gì đó khi bạn cảm thấy như tất cả các áp lực đang đổ dồn lên vai bạn. Đây là lý do tôi luôn thích liên hệ giữa tiềm năng với cơ bắp trong cơ thể chúng ta.

Tiềm năng phải được thử thách. Nó phải gặp sự kháng cự để được bộc lộ. Và tôi muốn chắc chắn rằng thử thách bạn đặt ra cho tiềm năng của chính mình không phải chỉ là những thách thức từ bên ngoài, mà còn cả thách thức từ bên trong. Đừng để cho hoàn cảnh bên ngoài ép buộc chúng ta phải giỏi hơn. Tại sao không tự mình quyết định trở nên giỏi hơn? Hãy tự mình quyết định việc đó. Đó là điều tôi muốn nói với bạn.

Điều cuối cùng tôi muốn nói đến đó chính là cách bạn đánh giá bản thân mình quan trọng như thế nào, không phải là bạn làm tốt hơn đối thủ của mình bao nhiêu, mà là bạn làm tốt hơn lần tốt nhất trước đây của chính mình như thế nào. Đây là sự khác biệt giữa một người bình thường với một kẻ tầm thường.

Tôi phải nói với bạn một điều này, thực ra môn thể thao tôi chơi giỏi nhất là bóng rổ chứ không phải bóng bầu dục. Tôi tin rằng mình một cầu thủ bóng rổ giỏi hơn là cầu thủ bóng bầu dục. Vì vậy, một thời gian không lâu sau khi tôi không còn chơi bóng bầu dục nữa, tôi đã chơi bóng rổ ở một phòng tập trong khu phố. Tôi về nhà và kể với vợ (Vợ tôi tên là Cindy. Cũng giống như nhiều bạn ở đây, tôi kết hôn khá sớm). Tôi nói với cô ấy, “Em à, hôm nay anh đã chơi rất hay và anh không để lọt quả nào. Thật tuyệt vời! Đáng lẽ ra anh nên chơi bóng rổ chứ không phải bóng bầu dục. Anh đã có thể sẽ chơi cho Giải bóng rổ quốc gia cùng với một hợp đồng dài hạn. Họ chơi sân trong nhà và không bị các chấn thương ;và em biết đấy, điều đó thật tuyệt.” Rồi vợ tôi hỏi tôi một vài câu hỏi, rất đơn giản.

“Anh đã chơi với ai?” là câu đầu tiên cô ấy hỏi tôi. Tôi ngẩn người ra và trả lời: “Anh không hiểu em đang nói gì cả.” Cô ấy đáp lại: “Em chỉ tò mò thôi. Nói em nghe ai đã chơi với anh.” Tôi nói: “Anh chơi với bạn anh, Karl. Em à, anh đã chơi rất sung. Em đang đi sai vấn đề rồi.” Cô ấy nói: “Để em hỏi tiếp. Vậy anh ấy cao bao nhiêu?” Tôi trả lời: “Anh ấy khoảng 1m8 và anh cao 1m95, nhưng em à, anh ấy rất khỏe.” Cô ấy nói,: “Được thôi.” Và cô ấy hỏi câu hỏi tiếp theo. “Thế Karl năm nay bao nhiêu tuổi?”. Và các bạn nhớ điều này, lúc ấy tôi chỉ mới 29 tuổi. “Anh ấy khoảng 46 tuổi. Nhưng em phải biết là anh ấy có một thân hình vạm vỡ.” Và cô ấy bước đi. Tôi dường như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Tôi hiểu cô ấy muốn nói gì và đó cũng là điều tôi muốn nói với các bạn. Có thế các bạn đang kinh doanh rất tốt và doanh số của các bạn đều rất tuyệt vời. Mọi người nhìn nhận bạn là một trong những người giỏi nhất. Nhưng câu hỏi ở đây không phải là bạn tốt hơn bao nhiêu so với đối thủ của mình. Còn câu hỏi kia thì bạn không muốn bị hỏi bởi vì rất có thể đối thủ của bạn không giỏi đến thế. Đây không phải là chuyện coi nhẹ thành tích của bạn, mà chỉ là điều bạn nên luôn nhớ. Bạn vẫn có thể là người giỏi nhất, và đồng thời lại vẫn làm kém hơn so với tiềm năng của chính mình.

Huấn luyện viên vĩ đại John Wooden từng nói rằng, ở mức độ nào đó, tất cả chúng ta đều thể hiện dưới sức vì không ai có thể tối đa hóa hết tất cả các tiềm năng của bản thân. Bạn hãy kể cho tôi về một lãnh đạo, một huấn luyện viên, một người cha hay người mẹ, mà đối với họ, chuẩn mực là để bộc lộ phát huy được nhiều tiềm năng hơn, chứ không phải là để đứng đầu; và khi đó bạn sẽ thấy rằng thành tích của cả đội bóng, cả nhóm cộng sự hay cả gia đình đều tăng lên. Bởi vì chuẩn mực ở đây không phải là tốt hơn một chút so với đối thủ của mình. Chuẩn mực chính là chúng ta thực sự phát huy được bao nhiêu tiềm năng của mình.

Trước khi nói tiếp, tôi muốn các bạn nhớ điều này. Tôi muốn bạn tưởng tượng ra tất cả các thành tích mà các bạn đã đạt được đến nay đều có thể nén hết vào một hạt sồi. Và cây sồi kia chính những điều mà bạn vẫn còn đang làm dang dở.

Điều gì đã ngăn trở chúng ta phát huy hết tiềm năng? Trong phần còn lại của bài trình bày tôi sẽ tập trung trả lời câu hỏi này. Chỉ có bốn rào cản tâm lý mà thôi. Hoàn toàn không lý thuyết hay kỹ thuật gì cao siêu cả, mà cái tôi nói đây vô cùng gần gũi với các bạn, cách các bạn nghĩ. Bốn điều thôi nhé.

Thứ nhất là nhận thức của chúng ta. Chúng ta hay có thái độ: “Vậy cũng được rồi”, hay nói cách khác là chúng ta hay có thái độ tự mãn. Tôi biết nhiều bạn không rành về bóng bầu dục Mỹ, nhưng có một nguyên tắc của môn thể thao này mà chắc ai cũng hiểu. Ví dụ như đội bóng ta hâm mộ, cổ vũ đang dẫn trước chẳng hạn. Họ chịu chấp nhận rủi ro. Họ luôn bắt lấy cơ hội. Họ chơi hết mình để dẫn trước trong trận đấu. Và lúc này đã gần hết giờ thi đấu, xem chiến thuật của họ thế nào đây? Trong bóng bầu dục Mỹ, có chiến thuật gọi là “chơi thủ” (prevent defense). Trong chiến thuật này, các cầu thủ chơi cốt để bảo toàn điểm số chứ không muốn tranh thắng nữa, chơi phòng ngự chứ không ráo riết tấn công nữa. Thế là cả đội trì lại và chơi theo cùng một kiểu thôi. Họ chỉ cầu sao cho được “ổn”, chứ không phải được “hay” nữa, để mong có kết quả “tạm được” thay cho kết quả “tốt”. Dù gì thì chúng ta cũng đang dẫn trước xa quá rồi, giờ thì chơi an toàn thôi, không liều nữa. Đây là một cách suy nghĩ, phải nói là, rất nguy hiểm vì nó làm chúng ta trì trệ đi. Thực ra không có gì là “tạm ổn” cả, hoặc là anh tiến lên phía trước hoặc là lùi lại phía sau, vậy thôi. Như thầy tôi đã từng bảo: “Eric này, như trái cây trên cành chỉ có hai loại, hoặc còn xanh và đang chín, hoặc chín rồi và đang thối, thế thôi, tuổi tác chẳng là cái gì đâu.”

Thế tôi hỏi lại thầy: “Cũng có lúc mình phải xả hơi dưỡng sức chớ thầy? Ý là xả hơi đâu phải là một cái tội đâu, phải không thầy?” Thầy tôi điềm đạm bảo: “Dĩ nhiên không, nhưng nhớ rằng, muốn xả hơi cũng đồng nghĩa với việc để mình tụt lại phía sau đấy.” Cuộc hôn nhân của các bạn coi bộ “cũng tốt” chăng, thế thì tốt, nhưng vì sao ta không cố thêm một chút để đạt hai chữ “mỹ mãn”. Thực ra chỉ cố thêm một chút trên chữ “cũng tốt” là chữ “mỹ mãn” rồi.

Eric Hoffer đã từng nói một câu thế này: “Trong buổi giao thời, trong khi lớp hậu bối có thể kế thừa thế giới, lớp tiền bối chỉ có đầy đủ tri thức về một thế giới đã tàn lụi mà thôi.” Câu nói có nghĩa là ngày nay làm một anh biết tuốt thì có gì hay, mà phải là một người ham học chăm làm, luôn luôn tò mò. Các vị lãnh đạo có kiến thức uyên thâm thì quá hay, nhưng một nhà lãnh đạo mà đồng thời cũng là một học trò thì còn gặt hái được biết bao thành công nữa. Muốn làm được vậy, ta phải luôn không ngừng tiến bước.

Đầu tiên phải nhận thức được như vậy, mình tạm hài lòng với bản thân nhưng vẫn biết là còn tiến xa hơn nữa. Còn nếu nghĩ kiểu, tôi giỏi chỉ lính tôi dốt, hay tôi là người chồng tốt, chỉ tại bà vợ đổ đốn. Và còn nhiều nữa những kiểu suy nghĩ đổ lỗi như thế, thì thực nguy hiểm lắm thay.

Ba điều còn lại chính là: sợ cái mình không biết, sợ thất bại, sợ bị từ chối

Sợ cái mình không biết.

Thường thấy người ta thà chọn bất hạnh hơn bất ổn, thà biết chắc mình bất hạnh còn hơn là nhắm mắt đưa chân theo con đường bất định hòng đạt đến cái mình muốn. Vì sao điều này lại quan trọng cho nhà lãnh đạo? Vì chúng ta phải tự mình lãnh đạo một tập thể. Nếu các anh ngồi và sợ vẩn vơ đủ thứ: sợ cái mình không biết, sợ bất ổn, sợ tương lai, thì rốt cuộc chúng ta sẽ vô cùng bảo thủ, ôm khư khư lấy cái hiện tại.

Một trong những phẩm chất của người lãnh đạo là phải có tầm nhìn, ví như một viễn cảnh tương lai vậy. Viễn cảnh đó giúp chúng ta hào hứng tiến về trước và sẵn sàng lướt qua mọi chông gai, bất định. Vậy để chống lại nỗi sợ cái mình không biết thì phải làm sao? Chỉ có cách phải tìm hiểu cho được những cái trước đây mình không biết thôi. Chỉ thế thôi.

Còn về những từ ngữ đao to búa lớn như tầm nhìn, hay dự đoán, chẳng qua chỉ là đặt mục tiêu. Chúng ta làm gì mà không đặt ra mục tiêu nào. Nói đơn giản, chúng ta muốn hướng đến cái gì, quyết định và tìm cách nào để đi đến đó. Chỉ vậy thôi. Vậy mà không phải lãnh đạo nào cũng làm được. Vì lắm khi thay đổi làm người ta sợ rúm ró, chẳng phải sợ thay đổi đâu, mà là không hình dung ra được tương lai sẽ như thế nào. Dù hiện tại có than thở nhiều đến đâu, nhưng ít ra còn trong tầm kiểm soát, còn tương lai thì ai biết ra sao ngày mai? Đặt mục tiêu cho tương lai mới là thứ nhà lãnh đạo cần quan tâm hàng đầu.

Các bạn đã biết tình trạng hiện giờ rồi đấy, còn tương lai thì sao, các bạn có hình dung gì không? Có người hỏi tôi rằng: “Có gì khó đoán đâu Eric, năm sau thì ông cũng trở lại đây thôi. Chỉ là địa điểm khác mà thôi.”Thế thì các anh chị đã biết rõ ràng đích đến của mình hay chưa?

Sợ thất bại.

Tôi chỉ cần nói nhanh là mọi người đủ hiểu. Nỗi sợ này cũng khá thú vị. Người ta hay nói: “Làm không giỏi chỉ giỏi đổ thừa.” Nói như vậy không phải để cổ vũ chuyện đổ thừa. Nếu chúng ta học được từ thất bại, sai lầm thì tốt biết mấy. Trong buổi giao thời, mọi thứ đang thay đổi rất nhanh không chừa thời gian cho ta từ từ mà nghiệm lại sai lầm hay thất bại, nên nhiều người hễ bại đâu là nghỉ đó. Vì sao bỏ cuộc? Vì thất bại? Không phải thế, mà là thất bại vì bỏ cuộc mới đúng. Thời buổi ngày nay càng phải học thử cái mới, và dám làm khác mới được.

Không phải chỉ ngành các bạn không, mà ngành nào cũng vậy. Không được sợ thất bại nữa, phải hoan nghênh thất bại để mà rút ra bài học, phải học tập lẫn nhau nữa. Làm sao ta loại trừ được nỗi sợ thất bại đây? Ai làm lãnh đạo hay làm tập huấn viên lâu năm đều biết, đó là, chúng ta phải sẵn sàng chia sẻ với người khác. Chúng ta đạt được đến mục tiêu mình đặt ra thì quá tuyệt, ai trong khán phòng này cũng là người thành công cả, nhưng cái mọi người cần nghe từ các bạn không phải là chuyện các bạn thành công như thế nào mà là các bạn đã từng cay đắng nhọc nhằn như thế nào và vượt qua chúng ra sao để thành công như ngày hôm nay. Những câu chuyện như vậy mới truyền cho họ lòng tự tin khi đối mặt với sai lầm và vượt qua sai lầm như thế nào. Vậy câu chuyện thất bại của các bạn là gì? Hãy hoan nghênh thất bại, các bạn hoan nghênh thất bại như thế nào? Hãy dùng câu chuyện đó để tạo động lực vươn lên cho những người xung quanh bạn.

Sợ bị từ chối.

Sợ bị từ chối thể hiện rất rõ khi cho hoặc nhận nhận xét. Thế giới này sẽ còn tiến xa đến đâu nếu người ta không sợ bị từ chối. Ai cũng có lúc sở cầu bất đắc, không đạt được doanh số, không tạo ra được ảnh hưởng như kỳ vọng, chỉ bởi vì họ không muốn bị từ chối. Thế là thay vì chỉ cần mở lời với một ai đó hỏi xin dễ dàng, thì ta lại đi vạch ra đủ kế hoạch, toan tính đủ điều, hao phí nhiều thời gian. Ta cứ lẩn tránh đối thoại nên chẳng bao giờ có được những góp ý cần thiết cả.

Tôi cứ nghĩ, “nếu bà vợ tôi nửa năm qua không càu nhàu một lời nào thì hẳn bà ấy đang hài lòng mát dạ.” Lầm to rồi. Thiếu thông tin đầu vào rồi. Nguyên tắc cơ bản là: thông tin thu thập được thế nào thì ta sẽ hành động thế ấy. Thiếu thông tin thì hành động sai thôi. Làm sao để có thông tin chính xác, đầy đủ đây? Phải hỏi. Đây là lúc chúng ta cảm thấy hồi hộp phải không? Chúng ta sợ điều mà bản thân sắp phải nghe.

Tôi đã trình bày xong ba nỗi sợ rồi đấy. Tóm lại, ba nỗi sợ là gì: Sợ bất ổn. Làm sao vượt qua? Hãy đặt mục tiêu. Sợ thất bại. Làm sao vượt qua? Hãy hoan nghênh thất bại và nghiệm lại sai lầm, rút ra bài học kinh nghiệm và chia sẻ bài học đó cho những người xung quanh. Sợ bị từ chối ư? Hãy mạnh dạn xin nhận xét của người khác, cho nhận xét và nhận lại nhận xét.

Lý thuyết là vậy, còn thực tế áp dụng thì để tôi kể lại câu chuyện những năm tuổi trẻ bồng bột của tôi ở Giải bóng bầu dục quốc gia. Tôi chơi ở vị trí tiền đạo, phải thường xuyên bắt bóng. Nhưng để ra sân thì tôi phải vào “đội hình đặc biệt.” Và tôi cũng hay là cầu thủ ôm bóng trong lúc giao bóng kickoff. Nhiệm vụ của anh ôm bóng này là phải chạy càng xa càng tốt về phía dưới sân. Có một chiến thuật gọi là chiến thuật khiên – wedge, khi đó bốn cầu thủ ghép vai lại với nhau tạo thành một đội cản phá hợp nhất chạy lên cản tôi lại còn tôi thì cố mà lách qua mấy tấm khiên người đó. Nhọc lắm, chẳng có sung sướng gì đâu, mọi người nên biết như thế. Thế là tôi xồng xộc lên để húc khiên để chọc thủng hàng rào cản phá của đối phương, hay tạo ra kẽ hở để đồng đội tôi xông lên húc vào đối phương.

Còn nhớ một trận, tôi ra sân, chơi màn giao bóng. Lúc đó tôi hăng lắm, cắm đầu mà chạy. Sau đó đột nhiên khiên của đối phương xông lên, tôi chỉ còn cách húc thẳng vào nó. Nhưng bao nhiêu lớp khiên thế này, húc vào chỉ có chết. Tôi bèn suy tính một chút, và nghĩ nếu mình vòng qua sau khiên, húc đội bạn từ phía sau là hay nhất, nghĩ sao làm vậy tôi bèn chạy vòng vèo để ra sau khiên và húc đội bạn.

Nhưng thay vì tôi húc khiên ở vạch 20-yard thì lại thực hiện cú húc ở vạch 40-yard, có nghĩa là đội kia lấn thêm được 20 yard. Đội đó có anh chủ công hay lắm, Dan Marino, từng chơi cho đội Miami Dolphins. Nên cuối cùng chúng tôi thua hiệp đó. Dan chỉ cần chiếm nốt 40 yard để thắng, 20 yard để ghi điểm, và cuối cùng đội bạn có điểm “touchdown” thật.

Tạm ngừng trận đấu ở đây, tôi bắt đầu kể chuyện bên lề. Đồng đội tôi có người lại chúc mừng vì cú húc vừa rồi giúp đội không phải húc lại nữa, có người khen: “Giỏi lắm Eric.” Nhưng mà đến hôm thứ hai, chúng tôi cùng tụ tập lại ngồi xem đoạn ghi hình trận đấu để phân tích rút kinh nghiệm. Rồi chúng tôi khám phá ra rằng. Rành rành trên màn hình, anh số 18, là tôi chứ không ai, thay vì phá tung khiên đối phương thì lại vòng qua khiên, cho nên chúng tôi mất đất nhiều đến vậy và cuối cùng thua trận. Nói trắng ra là năm đó mọi người thế là treo niêu, chúng tôi không chơi tới vòng loại trực tiếp nữa cơ mà. Ngoài mặt thì không ai chỉ trích gì thằng cầu thủ số 18 bồng bột ngu si cả. Nhưng khi họp với huấn luyện viên thì ông gay gắt hơn: “Số 18 này, bây giờ mà cho cậu nghỉ chơi được là tôi cho nghỉ chơi liền, vì cậu sợ mà cả đội thua đau, đáng lẽ phải tông thẳng vào đối phương cậu lại chạy vòng ra sau, để bây giờ chúng ta cùng lãnh hậu quả như thế này. Không ai lên tiếng trách cậu cả, nhưng ai cũng ngầm hiểu là vì cậu mà cả đội thua hôm nay.” Tôi trả lời rằng: “Thưa huấn luyện viên, tôi là tiền đạo, nên không thể mới đầu trận mà đã tông vào đối phương được, tôi không được thuê để chơi ở vị trí đó mà nhiệm vụ của tôi chỉ là bắt bóng thôi.” Sau khi nổi cơn tam bành một phen, huấn luyện viên nhìn thẳng vào tôi mà bảo: “Cậu vẫn cứ cố chấp phải không. Cậu là cầu thủ. Cầu thủ đội New York Jet chứ không phải chỉ là một thằng tiền đạo.”

Thì lãnh đạo cũng phải làm việc của lãnh đạo thôi, bất kể họ có muốn hay không đi nữa. Huấn luyện viên nói tiếp: “Cậu vẫn cố tình không hiểu, sợ hãi ở đây chính là ích kỷ. Cậu sợ đến mờ mắt, không còn tỉnh táo nữa. Và cuối cùng đã chọn lo thân mà không nghĩ tới đội.” Và rồi ông chốt lại một câu, cũng chính là câu tôi muốn nhắn gửi các bạn đây, bảo: “Việc nhỏ đã như thế thì việc lớn cũng vậy thôi.” Tôi giật mình nhìn lại những năm tháng đã qua và bàng hoàng nhận ra rằng trong quá khứ tôi cũng đã không ít lần vòng qua khiên. Đáng lẽ tôi phải đấu trực diện với nó chứ, đáng lẽ tôi phải nói chuyện với con gái nhiều hơn, nhưng không, tôi chọn cách lơ con bé rồi bước thẳng. Rồi đã bao nhiêu lần trong cương vị quản lý, đáng lẽ tôi phải trực tiếp trao đổi với những anh chị em năng lực còn yếu trong đội ngũ, nhưng không, tôi giả lơ và cứ hy vọng là mọi thứ sẽ tự động tốt lên.

Không biết đã bao nhiêu lần tôi chọn cách né tránh thay vì nói chuyện đàng hoàng với vợ tôi một lần. Các bạn thì sao, đã bao lần các bạn trốn tránh sự thật nào? Đó là những sự thật gì? Phải làm gì để các bạn trực diện với nó? Điều gì các bạn đang nghĩ đến ngay lúc này đây, xin hãy lưu lại điều ấy, đừng vội quên.

Tôi vừa cho các bạn thấy rồi đấy. Né tránh sự thật lấy đi của chúng ta bao nhiêu thời gian quý giá, mà mất đi rồi thì không bao giờ có lại được. Thành công của các bạn nhiều khi được đo bằng số lần đối thoại cam go mà bạn phải thực hiện. Các bạn đã có sẵn tố chất của thành công, nhưng thành công còn là kết quả của việc vượt qua thử thách chông gai. Có thành công nào lại đến dễ dàng mà không phải trả giá đâu. Hãy nghĩ đi, các bạn đang ngán ngại phải đương đầu với vấn đề gì? Vậy bạn sẽ phải làm gì? Nếu cứ trốn tránh mãi thì bạn sẽ mất những gì?

Có người sẽ hỏi: “Eric, làm sao tránh nỗi sợ đây?” Không cần tránh, cứ tông vào nỗi sợ, như thầy tôi từng bảo: “Eric này. Hãy xem nỗi sợ là cánh cửa, mình bước qua là được chứ không phải là căn nhà mình bước vào đó luôn.” Đó là điều mà ta phải vượt qua để trưởng thành. Vậy đây cũng là thử thách tôi dành cho các bạn. Vinh quang là của các bạn. các bạn đã có tất cả mọi thứ trong tay rồi. Đây chỉ là một bí quyết nhỏ để các bạn lúc nào cũng thành công mà thôi.

Eric Boles, là chủ tịch của công ty The Game Changers, Inc. Bằng cách kết hợp tư vấn, đào tạo, hướng dẫn, Boles đã giúp các tổ chức rút ngắn thời gian đạt các mục đích và hoạt động tuân theo các giá trị và mục tiêu của tổ chức. Các kết quả các tổ chức thu được rất ấn tượng. Là một diễn giả được công nhận rộng rãi, hàng năm Boles giới thiệu tới hàng ngàn các nhà lãnh đạo các chiến lược và ý tưởng đầy cảm hứng và mang tính thách thức của mình. Kinh nghiệm chuyên môn của ông về lãnh đạo, thay đổi văn hóa, động lực nhóm và hiệu quả làm việc cao nhất đã được chia sẻ với các khách hàng như Hasbro, Kraft Foods, New York Life, Hiệp hội các nhà môi giới quốc gia và Swiss Re. Trước khi trở thành một diễn giả nổi tiếng, Boles đã học được rất nhiều các nguyên tắc về lãnh đạo và làm việc nhóm khi còn chơi trong giải Bóng đá nhà nghề.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments