Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Tạo Sự Khác Biệt

Roy Hall, ADFP

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Hall chia sẻ một câu chuyện thú vị về tác động của bảo hiểm nhân thọ thông qua một bi kịch trong cuộc sống của ông. Được trình bày tại Hội Nghị Thường Niên 2017.

Tôi là một chuyên viên lập kế hoạch tài chính 41 tuổi sống ở Gold Coast, Australia cùng với vợ suốt 19 năm và hai con của mình.

Quay ngược cuộc đời lại 21 năm trước, thời điểm đó tôi rất ưa mạo hiểm và khiến người vợ tương lai của mình lo âu rất nhiều. Lúc đó, tôi chưa nhận ra mình là kẻ liều lĩnh bậc nhất. Nếu có điều gì đó liên quan tới nguy hiểm, tốc độ hay phấn khích, tôi đều thử, nhưng không làm một mình. Tôi chia sẻ hầu như mọi trải nghiệm của mình với người bạn thân nhất, thực sự phải coi cậu ấy như người ‘anh em’ khác mẹ của tôi. Cuộc sống thật tuyệt. Những kỷ niệm thật khó quên.

Do có cùng sở thích nên tình bạn của chúng tôi ngày càng trở nên vững bền. Khi tôi kết hôn, cậu ấy đứng cạnh tôi. Khi cậu ấy kết hôn, tôi có vinh dự được đứng cạnh cậu ta. Vào ngày chúng tôi bồng bế con gái trở về từ bệnh viện, cậu ấy bảo với chúng tôi rằng vợ chồng cậu ấy cũng sắp có con gái. Vài năm sau, đến lượt các em của chúng chào đời, và rồi lũ nhỏ của chúng tôi được vinh hạnh lớn lên cùng nhau, đi học cùng trường.

Chúng tôi luôn luôn yêu thích những thứ giống nhau: kỳ nghỉ ở bãi biển; trượt tuyết và trượt ván cùng nhau; cắm trại và tham gia vũ hội cùng nhau; các bữa tiệc thịt nướng vào cuối tuần; những đêm dạo chơi trên phố khó quên cùng thức ăn, rượu ngon và bạn đồng hành. Cả bốn người chúng tôi—vợ tôi và tôi, cậu bạn và vợ cậu ấy—thậm chí từng cùng làm việc trong một ngân hàng. Chắc chắn, chúng tôi có nhiều điểm chung hơn hết thảy mọi người.

Chúng tôi có chung ước mơ—sở hữu nhà riêng với hàng rào sơn trắng, thành công trong sự nghiệp và dành tặng các con mình cuộc sống tốt nhất có thể, nghỉ hưu cùng nhau và hoàn thành danh sách các điểm đến và mục tiêu cùng nhau—thật khó để mô tả niềm háo hức được đánh dấu từng điểm trong danh sách ấy.

Thời gian tua nhanh đến ngày 04-06-2014. Chuyện bắt đầu vào một buổi sáng thứ 4 như thường lệ. Sau khi ra ngoài hít thở sau buổi tiếp một vài khách hàng, các thành viên trong nhóm của tôi nói với tôi rằng họ nghe trên đài nói có một vụ tai nạn nghiêm trọng trên một con đường mà tôi biết rất rõ—một người đàn ông 40 tuổi lái chiếc xe bán tải đâm vào một cái cây. Tôi nhớ mình đã ngồi đó, suy nghĩ rằng thật buồn khi một sinh mạng còn trẻ như vậy đã mất đi quá sớm, và tôi hy vọng anh ta có bảo hiểm để bảo vệ gia đình còn lại của mình.

Vài giờ sau, tôi lên xe và lái về nhà, trong đầu vẫn nghĩ về một ngày làm việc tốt đẹp ở cơ quan, về bữa tiệc sinh nhật lần thứ 41 sắp tới của bạn mình, về chuyến đi tới Buổi Gặp Mặt Thường Niên ở Toronto vào tuần tới. Chính lúc ấy, tôi nhận được cuộc gọi mà mình không bao giờ ngờ tới—người bạn thân nhất của tôi là người đàn ông lái chiếc xe bán tải đó. Ngay lúc ấy, trong khoảnh khắc ấy, cuộc sống của tôi như dừng lại và sẽ không bao giờ tiến thêm được một bước nào nữa khi thiếu cậu ta.

Chúng tôi thường nói chuyện về mục đích của các hợp đồng bảo hiểm quan trọng mà chúng tôi bán, nhưng đôi khi khách hàng của chúng tôi lại không hiểu. Thậm chí dù đã làm trong ngành này được 15 năm thì tôi cũng không thể nào sẵn sàng đối mặt được với nỗi đau từ sự mất mát này, hay hiểu được nó điều khiển bạn và những người bị tác động phải chất vấn mục tiêu sống và khả năng tử vong của chính mình như thế nào.

Tôi luôn luôn biết rằng nghề nghiệp của tôi làm thay đổi cuộc sống. Đó là lý do vì sao tôi chọn con đường này. Tôi đã làm vậy cho rất nhiều khách hàng, đã bàn giao những tấm séc vô giá, nhưng tôi không nhận ra cho tới khi chính mình lâm vào cảnh đó, rằng giá trị của tấm séc ấy cũng cứu vớt cuộc sống của những người ở lại. Bình thường, tôi sẽ giao séc cho những người thụ hưởng, nhưng tôi không phải là một phần trong cuộc sống hàng ngày đang diễn ra của họ để thấy được sự khác biệt mà tấm séc ấy mang lại trong quãng thời gian đau buồn. Nhưng tôi hứa với bạn, nó chính là thứ làm nên mọi khác biệt.

Tôi không thể giải thích sự khó khăn khi chứng kiến một người vợ góa với hai đứa con nhỏ của người bạn thân nhất đang phải cố gắng đối mặt với nỗi đau, và rồi cô ấy phải tiếp tục cuộc sống phía trước mà không có người bạn đời bên cạnh. Cô ấy có tâm sự rằng thực sự, nếu không biết rằng tại thời điểm xảy ra vụ tai nạn, tôi đã thực hiện hợp đồng bảo hiểm nhân thọ để bảo vệ gia đình và tình hình tài chính của họ, thì cô ấy không biết làm thế nào để vượt qua chuyện này nữa. Gánh nặng tài chính đè nặng thêm sẽ đẩy cuộc sống của cô ấy đến bước không thể tưởng tượng được. Cô ấy có nói với tôi nhiều lần rằng cô ấy không biết liệu mình có thể gắng gượng được không.

Tôi đã trải qua khoảnh khắc đau đớn nhất của cuộc đời khi trao cho cô ấy tấm séc bảo hiểm nhân thọ của cậu bạn, trị giá 2,4 triệu đô, như món quà cuối cùng mà cậu ấy dành cho vợ. Đó là một điều mà bản thân tôi không bao giờ có thể sẵn sàng đối mặt cả. Đó là người bạn thân nhất của tôi, người mà tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng sẽ không ở bên mình đến hết đời, và tôi thực sự không bao giờ nghĩ rằng hợp đồng này sẽ cần được sử dụng. Thế nhưng, khi biết vợ của cậu ấy sẽ được bảo đảm về mặt tài chính nhờ điều đó, cuộc sống của cô ấy sẽ dễ dàng hơn và hoàn toàn khác so với chuyện có thể đã xảy ra, điều này đã mang lại cho tôi chút an tâm.

Tôi biết tấm séc ấy sẽ không bao giờ thay thế được cậu bạn hay bù đắp được đau thương, mất mát, nhưng nó đảm bảo rằng vợ cậu ấy không phải gồng mình với gánh nặng là người kiếm thu nhập chính cho gia đình và cho phép cô ấy chăm sóc lũ trẻ và tiếp tục cuộc sống mà họ đã nỗ lực để đạt được trong suốt 15 năm cố gắng. Tấm séc đã cho cô ấy thời gian để vượt qua nỗi đau và quyết định xem cô ấy sẽ sống như thế nào trên con đường khác mà giờ đây cô ấy phải bước theo. Nó đã cho phép cô ấy xây ngôi nhà mơ ước ven sông, nơi cô ấy cũng vừa mới chuyển tới sống. Nó đã cho phép cô ấy tiếp tục cho lũ trẻ học ở trường tư và ở bên bạn bè của chúng. Nó đã cho phép cô ấy đảm bảo lũ trẻ có thể tiếp tục làm thứ chúng yêu thích—học múa. Nó đã cho phép cô ấy chỉ phải làm việc bán thời gian để cân bằng cuộc sống giữa công việc và chăm sóc con cái. Và nó đã cho phép cô ấy đi du lịch trong hai năm qua cùng các con của mình, tới những nơi mà trước đó họ chỉ dám mơ về.

Nó đã cho phép con gái cả của cô ấy sống với giấc mơ của mình; mùa hè này, con bé sẽ đi học và rèn luyện để trở thành vũ công ba-lê tại một ngôi trường nổi tiếng ở Thành phố New York. Nhưng, quan trọng nhất, nó đã cho phép gia đình của họ tiếp tục sống mà không có người cha, người chồng, và thực sự sống cuộc sống mà họ mơ về chứ không phải mất đi anh ấy cùng với giấc mơ cả đời của họ vào cái ngày cậu ấy qua đời—di sản của cậu ấy vẫn sống mãi cho đến nay.

Quãng thời gian đau lòng đã giúp tôi xác định rõ mục tiêu trong đời và lý do tôi có niềm đam mê đối với ngành này cũng như vai trò quan trọng của tôi trong cộng đồng này. Tôi rất mong quý vị sẽ giúp đỡ tôi trên hành trình truyền bá nhận thức về tầm quan trọng của bảo hiểm nhân thọ tới tất cả mọi người, gia đình và bạn bè của quý vị, cũng như khách hàng của quý vị, bởi cá nhân tôi có thể bảo đảm rằng quý vị sẽ không muốn chứng kiến bạn thân hay gia đình mình phải vật lộn với nỗi đau mất người thân, phải chứng kiến họ bán ngôi nhà và thay đổi lối sống bởi bước ngoặt của số phận mà không có sự bảo vệ nào.

Trước khi điều này xảy ra với mình, tôi cũng không thích phải thường xuyên nói về chủ đề bảo hiểm nhân thọ với bạn bè và gia đình của mình. Có vẻ như là tôi đang thúc ép họ vậy. Nhưng giờ thì không như vậy nữa.

Tôi đã nhìn thấy mặt bên kia. Tôi thường nghĩ xem cuộc sống của vợ bạn tôi sẽ khác đi như thế nào nếu tôi không nói với cậu bạn về sản phẩm đó. Tôi tự hào rằng mình đã làm vậy.

Quý vị có thể giúp thay đổi cuộc đời và tạo ra sự khác biệt thực sự, tới mức quý vị sẽ cảm thấy thật may mắn khi được ở trong ngành này. Nhớ nói, và phải nói thật to, nói thật tự hào để đảm bảo rằng tất cả mọi người trong đời của quý vị biết việc quý vị làm, lý do quý vị có niềm đam mê, và rằng quý vị nói điều đó với họ bởi họ có vai trò quan trọng đối với quý vị. Và nếu họ chấp nhận quý vị, có một ngày nào đó quý vị có thể tạo ra sự khác biệt thực sự cho cuộc sống của họ. Một điều cũng rất quan trọng đó là phải tiến hành xem lại hàng năm để đảm bảo rằng phạm vi đài thọ vẫn ở mức đủ. Tôi đã cùng bạn mình xem lại phạm vi đài thọ sáu tháng trước khi cậu ấy qua đời và quyết định tăng phạm vi. Vợ cậu ấy rất biết ơn vì điều này. Giá trị của phần đài thọ này có thể chỉ là một con số nhỏ, nhưng nếu thỏa mãn điều kiện, tấm séc sẽ trở nên lớn hơn nhiều—nó cho phép cuộc sống được tiếp tục khi ai đó qua đời.

Một trong những điều mà tôi thích nói với bạn của mình là: “Cậu có biết đâu là thời điểm tốt nhất để ký một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ không? Dĩ nhiên là ngày mà trước khi cậu cần nó”. Nhưng vì cậu không biết khi nào thì thời điểm ấy sẽ đến, vẫn còn thời gian để đảm bảo rằng cậu dành cho gia đình mình món quà quan trọng nhất mà họ sẽ nhận được nếu cậu không còn ở đây.

Tôi hy vọng câu chuyện của mình đã giúp quý vị nhận ra rằng mình đã có những quyết định làm thay đổi cuộc sống cho bản thân và khách hàng khi trở thành tư vấn viên trong ngành này.

Roy Hall, ADFP, đến từ vùng Gold Coast, Queensland, Australia, có 12 năm tham gia MDRT với năm danh hiệu Court of the Table và bảy danh hiệu Top of the Table. Là một tình nguyện viên của MDRT, Hall đã từng đảm nhận vị trí Phó chủ tịch Phân ban Phát triển kinh doanh và ba lần làm Chủ tịch Ủy ban. Là người đóng góp cho Quỹ MDRT, ông mong muốn được chia sẻ kinh nghiệm cá nhân trong những thời khắc quyết định nhất trong ngành này với tư cách là một diễn giả tại MDRT Speaks.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments