Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

PHÁ ĐÁ

Billy Riggs

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Sử dụng sự kết hợp giữa giả tưởng và hài kịch, Riggs đã được công nhận là một trong Năm Diễn Giả Thú Vị Nhất của Mỹ. Ông nhấn mạnh rằng một thái độ tích cực ảnh hưởng trực tiếp đến thành công và chứng minh rằng sự lạc quan và quả quyết có thể giúp ích cho bạn và công việc của bạn. Được trình bày tại Hội Nghị Thường Niên 2017.

Tôi có một câu hỏi rất quan trọng là “Làm thế nào để bạn có thể mang tất cả những thông tin tuyệt vời gặt hái được ở Orlando về áp dụng vào cuộc sống và công việc của bản thân một cách hiệu quả?” Tôi là Bill Riggs, và không phải là một nhà ảo thuật. Tôi tự gọi mình là một “người thực tế”, vốn không thích tạo ra các ảo tưởng mà chỉ thích đi vào trong tâm trí bạn để tìm ra những ảo tưởng của bạn, phá tan chúng: những cách nghĩ sai lầm góp phần hình thành nên những rào cản không có thực trong tâm trí bạn, những rào cản tưởng tượng mà chính bạn tạo ra đã ngăn bản thân tiến tới thành công.

Bạn có biết ảo tưởng lớn nhất là gì không? Đó là kiểu “tôi không có gì cả để thành đạt trong cuộc sống”. Chính lòng tự tin sẽ quyết định định mệnh. Khi ta thay đổi được điều này là lúc phép màu xảy ra.

Chúng ta vừa được xem hình ảnh chiếc bàn bị dịch chuyển bởi một lực vô hình. [visual] Tôi cam đoan đó chỉ là một xảo thuật bình thường mà thôi. Cuộc đời bạn, cũng tương tự như thế, được đẩy đi bởi các lực vô hình – Niềm tin, những giả định, thành kiến, nhưng đứng đầu danh sách, chính là hình ảnh bản thân.

Đây là chú rùa Toby của tôi. Đây là Toby khi bà nhà tôi tìm thấy nó trong khu rừng gần nhà ở Austin, Texas năm 2000. [visual] Nhà tôi đã mang Toby về cho cậu nhóc của chúng tôi, Cameron, vào dịp sinh nhật một tuổi của nó. Bây giờ thì Cameron đã 18 tuổi rồi. Từ đó trở đi, Toby đã về sống trong vườn nhà chúng tôi. Toby và Cameron đã lớn lên cùng nhau.

Đây là ảnh chụp của Toby một năm sau. [visual] Toby đã lớn rồi, đang nằm trên tay của con gái Sarah của tôi, con bé đang ngồi kế bên ông bạn tôi. Hay với chúng tôi, Toby thế là lớn lắm rồi vì trước giờ cứ nghĩ nó chỉ là một con rùa hộp Texas bình thường, không hơn. Nhưng chúng tôi đã lầm. Cả nhà bắt đầu nghĩ hay chỉ tại Toby hơi tham ăn, sau ba năm nó trông như thế này. [visual] Và bốn năm sau nó lại thế này, năm năm là thế này. Hóa ra Toby là một con rùa Sulcata châu Phi. Nói không chừng, Toby là thú cưng của nhà nào để xổng khi còn là một chú rùa con. Toby nặng hơn 40 kí lô rồi nhưng còn chưa đến một nửa tuổi trưởng thành của loài rùa Sulcata châu Phi. Đây là loài rùa cạn lớn nhất thế giới, chỉ kém một số loài ở Galapagos và rùa ngoài đảo thôi.

Tấm hình này được chụp vào dịp Halloween năm năm trước. [visual] Toby đóng giả Lady Gaga đi xin kẹo hàng xóm và cả gia đình giống nhau y chang. Đây sẽ là Toby trong 100 năm nữa. Toby rất tuyệt, nhưng cũng có một vấn đề. Và đây là vấn đề chung của tất cả chúng ta. Đó là vấn đề về hình tượng bản thân. Thật đấy. Toby to thế nhưng nó nghĩ nó vẫn là em bé.

Nhà của chúng tôi có một cửa sắt ngăn giữa sân sau và lối xe ra. Tôi đã đo chính xác rằng mỗi thanh chắn cách nhau 6 cm. Vậy mà con rùa Toby lúc nào cũng chen vào đó để ra ngoài chơi. Nhưng nó chỉ đút được cái đầu qua thôi, cứ thế cứ dậm chân tại chỗ đến mấy phút sau đó nó nhận ra mình vẫn chưa đi đến đâu. Lúc nào Toby cũng cố gắng nhưng đều không lọt qua những khe hở 15 cm. Nhiều lần chúng tôi nhìn qua cửa sổ nhà bếp thấy máy cắt cỏ tự đi ngang qua vì có con Toby mắc kẹt ở dưới.

Tôi còn một tấm hình cuối. [visual] Đây là hình Toby đang trốn. Nó ở yên một chỗ hàng giờ liền và nghĩ rằng không ai biết. Sau hơn 15 năm chung sống với Toby, tôi nghiệm ra một điều rằng Toby không biết nó có cả cái mai to đằng sau. Toby khổng lồ, nhưng nó vẫn nghĩ mình tí hon. Và vì nghĩ thế, nó sống cả đời nhỏ bé. Cứ thế mỗi năm Toby lại to lớn hơn, nặng hơn, mạnh hơn, và lực lưỡng hơn cho đến bây giờ, không ai ngăn lại được.

Hàng rào gỗ cũ kỹ nhà chúng tôi đã lung lay mục nát theo năm tháng, tôi chỉ vừa mới thay rào thôi. Có một số chỗ trên hàng rào cũ thậm chí nhón tay một chút là bẻ gãy được ngay. Con Toby có thể vượt rào dễ như chơi nếu nó biết nó có thể. Hàng rào vốn không giam cầm được Toby; Toby bị giữ lại bên trong vĩnh viễn chỉ vì nó tự đánh giá thấp bản thân mà thôi. Toby bị cầm chân bởi nó luôn coi những trở ngại trên đường là ghê gớm lắm.

Mấy năm trời nay, tôi cứ ra rả rằng nếu một ngày nào đó Toby nhận ra mình vĩ đại và mạnh mẽ như thế nào thì thôi rồi… Chúng tôi sẽ không thể nuôi nó trong nhà được nữa và sẽ phải đem nó vào sở thú. Và nếu một ngày bạn nhận ra mình vĩ đại và mạnh mẽ như thế nào, thì không ai còn cản được bạn đến với ước mơ của mình nữa. Nếu không tin tưởng vào bản thân, bạn sẽ sớm bỏ cuộc, sớm bó tay chịu hàng. Và tất cả những điều tuyệt vời bạn học được ở Million Dollar Round Table sẽ chẳng có ích là bao vì khi về nhà, bạn áp dụng một cách thiếu tự tin trong vài ngày rồi quả quyết rằng như thế không hiệu quả, sau đó trở lại với cách cũ.

Giả dụ như bạn đang phải lao động khổ sai trong tù. Bạn được giao cho cái búa tạ để đập đá tảng. Đập một phát, tảng đá không hề hấn gì. Năm mươi phát, đá cũng trơ trơ. Rồi, bảy mươi phát, chín mươi phát, bạn tưởng như tảng đá đang trêu bạn. Sau chín mươi chín lần đập, bạn đã muốn bỏ cuộc. Nhưng sau nhát thứ 100, tảng đá vỡ vụn ra thành hàng nghìn mảnh. Vậy câu hỏi ở đây là: “Điều gì đã làm nát tảng đá?” 100 phát đập mới đủ. Nhưng không phải chỉ mỗi nhát đập thứ 100 là đủ. Nếu sau 75 hay 95 nhát mà bỏ cuộc thì bạn sẽ không bao giờ thấy kết quả. Bán hàng cũng như là một quá trình đập đi đập lại một tảng đá dù biết rằng đa phần các lần đập đều chưa cho thấy kết quả gì cả. Tuy nhiên, hãy nhớ rằng, nước chảy mãi thì đá cũng sẽ mòn. Bán hàng là một hệ thống bao gồm gọi điện liên lạc cho nhiều người, gặp gỡ tại văn phòng, mua danh sách email, gửi email hàng loạt, tổ chức hội thảo, ghi lại các giới thiệu, cập nhật trang Facebook, viết blog và các bài báo, tổ chức đánh giá hằng năm, và mở rộng mạng lưới không ngừng nghỉ. Nếu bạn bỏ công chạy hệ thống thì hệ thống mới chạy được. Nếu kiên trì thì mới mong có ngày thành công, còn nếu bỏ cuộc, một người nào khác chỉ cần đến sau bạn, đập nhát thứ 100 và lấy hết thành quả mà bạn đã khổ công gầy dựng.

Tôi nghĩ sự kiên cường là điều làm chúng ta mê mẩn chàng võ sĩ, Rocky Balboa[1]. Tại sao series Rocky vẫn tiếp tục quay sau 40 năm ra mắt cuốn đầu tiên? Điều gì khiến chúng ta yêu thích Rocky đến vậy? Tôi nghĩ đó con tim của chàng. Ban đầu Rocky chỉ là một võ sĩ quyền Anh nhỏ thó, tầm thường và còn hơi đần, bị tẩn tan nát trên sàn đấu. Nhưng chàng không bao giờ bỏ cuộc. Một trong những cảnh tôi thích nhất trong phim Rocky II là cảnh trận tái đấu giữa Apollo Creed, vô địch hạng nặng thế giới, và Rocky Balboa, một tân binh.

Tôi còn nhớ cảnh trong văn phòng xa hoa của Apollo Creed. Cả đám nhân viên túm tụm lại quanh Apollo và nói về khả năng trận tái đấu của anh và Rocky. Quản lý của Apollo phản đối chuyện này. Nhà vô địch muốn biết nguyên do tại sao, nên hỏi “Anh sợ gì chứ Tony?” Người quản lý đáp “Tôi sẽ nói thật lòng nhé?” Apollo trả lời “Cứ nói thật lòng!” Người quản lý đứng lên, ánh mắt lộ vẻ kinh sợ , bước đến bên Apollo và nói “Chúng ta chọn sai đối thủ rồi, anh bạn. Chính tôi thấy cậu bem hắn một trận tơi bời hoa lá thế nào, nhưng hắn vẫn một mực quay lại thách đấu. Người như hắn khó chơi lắm. Tôi hiểu cảm giác của cậu. Nhưng thôi bỏ qua đi.” Người quản lý nghiêng hẳn người đi, van lơn “Hãy bỏ đi, Apollo.” Nhưng Apollo không bỏ. Vì sỹ diện, Apollo phải chứng minh cho cả thế giới biết rằng anh thắng trận đầu không phải nhờ ăn may, và vì thế trận tái đấu diễn ra. Và dựa vào một thân võ công tuyệt đỉnh, Apollo Creed chiến thắng 8 vòng đấu đầu tiên và chứng minh rằng mình là võ sĩ vô địch thế giới. Apollo đập Rocky không thương tiếc, hết lần này đến lần khác hạ đo ván Rocky.

Nhưng đến cuối vòng thứ 8, tất cả dũng khí trên mặt Apollo đã chuyển thành sự hoang mang tột độ. Chắc bạn biết trong đầu anh ta nghĩ gì rồi đó. Làm thế nào mà gã này vẫn còn trụ được? Sau đó Rocky bước ra võ đài và thắng vừa đủ điểm ở vòng thứ chín. Sự hoang mang của Apollo cuối cùng cũng dẫn lối cho sự hoài nghi và nỗi sợ. Trong cơn tức giận mù quáng, Apollo bước ra và thắng ván 10, 11, 12 ,13 và 14. Nhưng sau mỗi vòng đấu, nỗi sợ và sự ngờ vực trong mắt anh ta lớn dần lên. Và cuối cùng, trước khi tiếng chuông vòng thứ 15 cũng là vòng cuối cùng vang lên, Apollo phải cúi đầu trước số phận. Cuối cùng anh cũng hiểu. Sau tất cả, Apollo hiểu ra mình không thể đánh bại Rocky. Không phải cứ giỏi hơn, to hơn, khỏe hơn, mạnh hơn, thông minh hơn, giàu hơn, được tập luyện tốt hơn, đánh mạnh hơn, đấm nhiều hơn hay hạ đo ván đối phương nhiều lần hơn là có thể thằng một đối thủ kiên cường, luôn đứng dậy sau mỗi lần gục ngã.

Liệu bạn sẽ phải đứng lên bao nhiêu lần nữa để trở hành nhà vô địch hạng nặng thế giới? Liệu bạn sẽ phải đứng lên bao nhiêu lần nữa để thực hiện ước mơ của đời mình? Mỗi lần bị đánh gục, bạn hãy trở lại, tự tin làm việc. Bước trở lại sàn đấu một ngàn lần nếu cần, và tiếp tục đấm. Và đừng, đừng bao giờ ngừng phá đá.

[1] Ghi chú: Nhân vật chính trong series phim Rocky Balboa nói về cuộc đời gian truân của chàng võ sĩ quyền Anh Rocky Balboa do diễn viên cơ bắp Sylvester Stallone thủ vai

Billy Riggs, CSP, được công nhận là một trong 5 diễn giả hay nhất của nước Mỹ. Năm 2002, ông đạt được giải thưởng cao quý nhất của Hiệp hội diễn giả quốc gia, chứng nhận Diễn giả chuyên nghiệp. Qua TV, đài phát thanh, sách vở, video và các bài phát biểu trực tiếp, Riggs đã pha trộn âm nhạc, hài kịch, ảo thuật, đào tạo và động viên để truyền bá thái độ tích cực của mình đến hơn một triệu người xem trên khắp thế giới. Ông sử dụng các ảo giác và hài kịch thu hút sự chú ý của khán giả, khiến họ phải hành động, cải thiện thái độ, nâng cao chất lượng dịch vụ, tăng doanh số bán hàng và thay đổi nhiều cuộc đời.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments