Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Từ Tốt, Tuyệt vời tới Niềm vui

Sol Hicks

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Hicks miêu tả các thủ thuật tập trung vào những gì quan trọng nhất và sử dụng ước mơ để duy trì hạnh phúc. Được trình bày tại Hội Nghị Thường Niên 2017.

Tôi nhìn quanh căn phòng này. Trong số quý vị ở đây, có nhiều người tôi biết nhưng cũng có nhiều người tôi chưa từng gặp. Nhưng quý vị biết không? Chuyện đó chẳng phải vấn đề. Tất cả chúng ta là một gia đình.

Chúng ta được kết nối bởi một công việc tốt đẹp. Chúng ta được kết nối bởi khả năng phục vụ người khác, để khiến cuộc sống của họ trở nên tốt hơn, để giúp họ có giấc ngủ yên bình và nhìn về phía trước với niềm hy vọng. Chúng ta làm việc đó mỗi ngày. Và chúng ta có mặt ở đây là bởi chúng ta làm việc đó rất tốt.

Nhưng đó chưa phải lý do tôi ở đây, đứng trên sân khấu này, nói chuyện trước tất cả quý vị. Tôi không đồng ý với lời mời tham gia sự kiện này chỉ bởi tôi có thể vỗ vai quý vị một cái và nói rằng, “Làm tốt lắm!” Quý vị biết điều đó mà. Tôi ở đây để nhắc nhở quý vị về một điều gì đó mà có thể quý vị đã quên.

Mọi người cũng biết đấy, khi anh giỏi với việc anh làm, thật dễ để quên đi mọi thứ từ việc hoàn thành thương vụ, cạnh tranh hay giành vị trí đứng đầu ở buổi tổng kết cuối năm. Nhưng chuyện không chỉ có vậy đâu. Chúng ta không chỉ được đánh giá qua những con số. Chúng ta không chỉ sống bằng phiếu trả lương và cú vỗ vai động viên. Chúng ta mạnh mẽ hơn, bền bỉ hơn bất cứ danh hiệu nào mà ta có thể gắn lên áo hay treo lên tường.

Chúng ta phải như vậy. Nếu không, chuyện gì sẽ xảy ra khi Đại Hội Thường Niên kết thúc, và rồi chúng ta về tới nhà, nơi chúng ta chỉ có thể tự nhìn mình trong gương mà chia sẻ công việc? Chúng ta là ai khi không có ai nói “Con của bố mẹ giỏi quá!”?

Tôi vẫn làm vậy suốt 47 năm nay, và tôi rất giỏi điều đó. Nhưng giữa hai đỉnh núi cao luôn có một vực sâu thăm thẳm. Nếu tôi không có thứ gì đó vững chắc để bấu víu, ngoài cái cảm giác mình làm thật tốt, vậy thì chắc hẳn tôi đã bỏ cái nghề này rất lâu rồi. Có thể tôi đã bỏ nghề khi bị sa thải sau đúng một tuần làm việc bởi họ nhận thấy tôi không có xe hơi hay điện thoại nhà riêng. Ai đó nói “Anh bị sa thải”, và đó là lý do khá hay để bỏ việc, quý vị có thấy vậy không? Nhưng nếu tôi nghe lời gã đó, chắc hẳn tôi sẽ chẳng thể nào giành được danh hiệu Tân Binh Của Năm.

Có thể tôi đã bỏ việc từ 20 năm trước, khi đạt được doanh số kém trong thời gian thử việc, và sếp tôi lúc đó nói rằng cơ hội của tôi thế là hết. Đó là năm trước khi tôi giành được giải đầu tiên trong 12 giải thưởng hạng nhất của mình.

Mười năm trước, có một người đã nói rằng tôi nên nghỉ hưu. Chà, quý vị biết đấy, khi đến tuổi 60 thì thường hay vậy mà. Tôi đã thử làm vậy . . . trong suốt hai ngày. Không ăn thua.

Tôi không thể nghỉ được, bởi tôi biết mình được sinh ra cho nghề này. Niềm tin ấy đã đưa tôi đến đây và tiếp tục giữ chân tôi ở đây. Vậy còn quý vị, điều gì giữ chân quý vị ở đây? Điều gì khiến quý vị ra khỏi giường, nở một nụ cười trên gương mặt, giữ tinh thần lạc quan, ngay cả khi các con số không được đẹp cho lắm?

Quý vị nhớ gì khi quên mất cảm giác như chiến thắng? Điều gì là nguồn vui của quý vị?

Vợ tôi, Carol—người bạn thân nhất của tôi và là người đẹp nhất tôi từng biết—cô ấy đã làm cho tôi một điều vào giai đoạn đầu của sự nghiệp. Chính điều ấy đã đặt cuộc sống của tôi vào khuôn nếp. Một ngày nọ, tôi về nhà sau khi tan sở và thấy cô ấy đã treo một tấm bản đồ thế giới trên giường của chúng tôi. “Đây là giấc mơ”, cô ấy nói. Chúng tôi đã từng cầu nguyện và mong Chúa sẽ cho chúng tôi được đi khắp nơi. Cô ấy treo tấm bản đồ là để nhắc nhở chúng tôi về giấc mơ ấy. Ghim màu đỏ là những nơi chúng tôi đã đến, ghim màu xanh là những nơi chúng tôi muốn đến. Mỗi sáng, tôi thức giấc và nhìn vào bản đồ. Mỗi đêm, tôi lại nhìn vào nó trước khi đi ngủ.

Thời gian trôi nhanh: Vài năm về trước, các cháu của chúng tôi đến chơi (khi vợ tôi treo tấm bản đồ thì chúng còn chưa chào đời) và tặng chúng tôi một tấm bản đồ mới nhân dịp Giáng Sinh. Chúng tôi vẫn sử dụng hộp ghim đỏ để đánh dấu những nơi từng đến, hộp ghim xanh để đánh dấu nơi hy vọng sẽ đến. Rồi đến khi chúng tôi hết ghim đỏ và chẳng cần tới ghim xanh nữa.

Nàng Carol, cô dâu tuyệt vời của tôi, đã dạy tôi cách tập trung vào điều có ý nghĩa. Công việc, cho dù anh có giỏi đi chăng nữa, không phải là mục tiêu. Nó chỉ là một cách để đến được mục tiêu mà thôi. Tôi đi làm trong niềm phấn khích về tương lai của mình, phấn khích khi được giúp đỡ người khác tập trung vào tương lai của họ.

Có ai đó đã từng nói “Mọi giấc mơ lớn đều bắt đầu từ một người có ước mơ. Hãy luôn nhớ rằng, bạn mang trong mình sức mạnh, sự kiên nhẫn và lòng đam mê để vươn tới những vì sao và thay đổi thế giới”.

Đây chính là thể hiện cho chúng ta là ai, chúng ta làm gì, và lý do, trong một lời tuyên ngôn hoàn hảo, đúng không? Chúng ta là những người dệt nên giấc mơ, tạo nên tương lai lớn lao từ cái bất định của hôm nay và thậm chí là sai lầm của hôm qua.

Vâng, chúng ta đang thay đổi thế giới, từng gia đình một, nhưng đó không phải là điều mà tôi đến đây để nói đến. Tôi đến đây là để làm cho quý vị điều mà vợ tôi đã làm cho tôi.

Khi quý vị viết ra tương lai cho người khác, quý vị có nhớ thổi bùng ngọn lửa trong tim mình không?

Mọi giấc mơ lớn đều bắt đầu từ một người có ước mơ. Quý vị vẫn đang mơ ước chứ? Vẫn có điều gì đó ngoài kia mà quý vị muốn đạt được chứ? Hay là quý vị chỉ đang cố quản lý những gì mình có mà thôi?

Thật dễ để đưa ra quyết định rằng “đủ tốt” có nghĩa là đủ tốt khi mà quý vị đang gặp khó khăn hoặc ngay cả khi quý vị tốt đẹp. Nhưng con người chúng ta không được thiết kế cho điều đó. Chúng ta được tạo ra để biết hy vọng, để sống có mục tiêu và dựa trên mục tiêu. Chúng ta được sinh ra với sự say mê trong trái tim mình vì một lý do nào đó. Mọi lựa chọn đều đưa chúng ta lại gần hơn, hoặc xa hơn, con người mà đáng ra chúng ta phải là.

Will Durant từng nói “Chúng ta là những gì mà chúng ta thường xuyên làm”. Vua Solomon lại nói theo một cách khác: “Khi con người suy nghĩ trong đầu, bản chất anh ta cũng vậy”. Nói cách khác, chúng ta tin thế nào thì sẽ trở thành thế đó.

Quý vị có tin vào điều gì đó xa hơn hôm nay không? Quý vị sẽ hướng tới điều đó và nỗ lực làm việc vì điều đó không?

Sau gần 50 năm làm trong ngành này, câu hỏi mà tôi được hỏi nhiều hơn hết thảy đó là “Làm thế nào mà anh vẫn vui vẻ như vậy?” Tôi nghĩ, suốt cả cuộc đời mình, tôi đã có sẵn một “tấm bản đồ trên tường”, một thứ gì đó để ngóng chờ, hướng đến, hoặc theo đuổi.

Tôi vẫn luôn là một người mơ mộng. Tôi chưa bao giờ sống mà không có một giấc mơ, một lý do để mỉm cười, ngay cả khi cuộc sống thật khó khăn. Say mê của tôi luôn lớn hơn mọi nỗi đau.

Tôi đã đi bộ bốn dặm để bắt xe buýt đi làm, thêm bốn dặm để về nhà, là vì tôi có ước mơ nỗ lực để một người vợ luôn hạnh phúc và hai con gái luôn khỏe mạnh.

Tôi vẫn tìm được niềm vui từ việc tìm kiếm các cách mới để khiến vợ tôi hạnh phúc. Nhưng “con gái” của tôi giờ đây cũng đã có con, và rồi lũ nhóc ấy cũng đã có bằng lái xe, vậy là tôi có những giấc mơ mới. Tôi muốn chúng sống có mục tiêu và dựa trên mục đích, có niềm đam mê và kế hoạch, chứ không chỉ cái này hay cái kia.

Tôi cũng mơ rằng những người được tôi tư vấn sẽ trở thành thành viên Bàn Tròn Triệu Đô và chia sẻ điều tôi biết với các đại lý trên khắp thế giới. Tôi mơ về việc tạo nên sự khác biệt và thắp sáng con đường để những người khác noi theo.

Nếu quý vị vừa mới được duyệt hồ sơ, vậy thì vẫn còn nhiều việc mà quý vị cần làm. Nếu quý vị mới chỉ thấy triển vọng chứ chưa phải khách hàng, vậy thì còn nhiều thứ mà quý vị cần biết đấy. Nếu quý vị chỉ quan tâm tới việc kiếm tiền mà không nhận ra hay quan tâm tới việc quý vị đang tạo nên sự khác biệt, vậy thì quý vị còn cần phải hơn thế nữa.

Quý vị không chỉ có mặt vì công việc. Quý vị có mặt bởi mọi người cần quý vị. Không những thế, quý vị còn phải có mặt vì chính bản thân mình—hiện diện trong chính cuộc đời mình. Nếu quý vị không sẵn lòng làm điều đó, vậy thì làm thế nào quý vị có thể bảo khách hàng của mình cam kết làm điều đó chứ? Đừng bao giờ quên. Hãy mang theo ý niệm ấy tới cơ quan và truyền đạt lại cho nhóm của mình.

Gần đây, tạp chí Fast Company đã chọn ra hơn 200 nhà lãnh đạo doanh nghiệp và văn hóa hàng đầu để diễn thuyết tại Innovation Festival (Ngày Hội Đổi Mới) do chính tạp chí tổ chức ở New York.

Họ nói về mọi thứ, từ công nghệ đến du hành vũ trụ, từ cải cách tư pháp hình sự đến hòa giải. Có một điều mà tất cả họ đều nhắc tới, đó là tìm mục tiêu trong công việc của mình.

Các nhà khoa học nói rằng, công việc có ý nghĩa sẽ gắn kết bạn và bạn sẽ cam kết hơn với việc làm hết sức để thành công khi biết rằng công việc của bạn có ý nghĩa với những người khác.

Một nghiên cứu gần đây nhận thấy rằng những người tin rằng công việc của họ có ý nghĩa sẽ dễ đạt năng suất cao nhất trong công việc. Họ sẽ có cuộc sống thỏa mãn hơn. Và những mối quan hệ phong phú hơn.

Khi thấy các ông bố, bà mẹ trút được gánh nặng khi biết rằng con họ sắp vào đại học, tôi lại thấy con gái mình. Khi biết nhà thờ sẽ không bị mất nơi thờ nguyện bởi tôi đã giúp cha xứ và hội đồng bô lão áp dụng các biện pháp bảo vệ, tôi cảm thấy như được ban phước.

Khi thấy con cái có thể chăm sóc cha mẹ già ốm yếu mà không sợ đánh mất mọi thứ, điều đó nhắc tôi nhớ rằng, giúp mọi người lên kế hoạch cho ngày mai là điều tử tế nhất, ân cần nhất mà tôi có thể làm cho người khác.

Nhìn quanh căn phòng này. Một số người sẽ thấy sự cạnh tranh, những người mà quý vị muốn giỏi hơn họ vào năm tới. Không sao cả. Nhưng chúng ta làm việc không chỉ để kiếm sống. Hãy nhìn vào người bên cạnh quý vị và nói với họ rằng “Hãy mơ ước đi!” Hãy nói “Mơ ước lớn lao vào!” Hãy làm người gìn giữ ước mơ cho các anh chị em của mình chứ không phải chỉ là đối thủ của họ. Hãy mơ ước cùng với họ và cho họ. Nếu tất cả chúng ta đều trở nên giỏi hơn với việc mình làm, đó là bởi thế giới xung quanh chúng ta đã trở nên tốt hơn.

Pearl S. Buck từng nói “Tìm thấy niềm vui trong công việc cũng như khám phá ra suối nguồn tươi trẻ”. Vài tháng nữa tôi sẽ bước sang tuổi 74, và tôi phải đồng ý với câu nói này.

Nếu anh giỏi với việc anh làm, anh có thể làm việc đó rất, rất lâu. Nhưng nếu anh có một vài giấc mơ—đam mê thứ gì đó lớn lao hơn bản thân—tôi nghĩ anh sẽ có thể làm điều đó mãi mãi. Bầu trời chính là giới hạn.

Tôi nghĩ mình sẽ muốn thử điều đó. Thế còn quý vị thì sao? Hãy đứng lên nếu quý vị đã sẵn sàng vươn tới trời cao.

Sol Hicks, có 30 năm là thành viên của MDRT với ba danh hiệu Court of the Table và 18 danh hiệu Top of the Table. Là một hiệp sĩ danh dự Excalibur của Quỹ MDRT, Hicks là một diễn giả, một huấn luyện viên và tư vấn nghề nghiệp được săn đón trên toàn thế giới. Là một đại lý của Prudential Financial trong hơn 35 năm qua, ông trở thành một trong hai đại lý bảo hiểm duy nhất trong lịch sử của Prudential bảy lần giành được President's Trophy Award - giải thưởng danh giá nhất của công ty. Trong suốt sự nghiệp của mình đã có hơn mười lần ông hoàn thành doanh số năm ở vị trí số 1. Hicks cũng có 4 lần giành được danh hiệu Đại lý bảo hiểm của năm của tổ chức quốc tế GAMA International. Ông đã tư vấn cho hơn 150 đại lý bảo hiểm trên toàn thế giới và là tác giả của hai cuốn sách.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments