Select Language

Check Application Status
en

Resource Zone

Cuộc phiêu lưu tìm hạnh phúc

Jenn Lim

Rate 1 Rate 2 Rate 3 Rate 4 Rate 5 0 Ratings Choose a rating
Please Login or Become A Member for additional features

Note: Any content shared is only viewable to MDRT members.

Bạn có biết cách giữ gìn hạnh phúc không? Jenn Lim, Tổng Giám Đốc Điều Hành kiêm giám đốc hạnh phúc của tổ chức Delivering Happiness, giải thích rằng tập trung vào hạnh phúc là chìa khóa phát triển trong công việc và cuộc sống cá nhân của bạn. Các bước để đạt được hạnh phúc bao gồm nắm giữ hạnh phúc của bạn, sắp xếp lại triển vọng tiến bộ của bạn và mài sâu các mối liên kết cũng như tìm hiểu ý nghĩa. Được trình bày tại Hội Nghị Thường Niên 2017.

Tôi sống ở vùng vịnh Sanfransico, California. Trước tiên, tôi xin được hỏi ý kiến các bạn một chút. Các bạn có cảm thấy mình biết cách duy trì hạnh phúc riêng trong cuộc sống không? Tôi đã đi vòng quanh thế giới kể từ khi xuất bản cuốn sách nói về hành trình tìm kiếm hạnh phúc và cứ mỗi lần tôi đặt câu hỏi này, ở bất kể nơi nào trên thế giới, trung bình có khoảng 1 đến 5% người tham dự giơ tay.

Tôi đã nghĩ rằng điều đó vô cùng lý thú vì ngày nay cuộc sống của chúng ta rất hiện đại. Tất cả chúng ta đều có công nghệ này trong tay. Nhiều người, nhiếu thứ đã phải hy sinh để chúng ta được hưởng hạnh phúc. Tuy nhiên, đứng trên phương diện xã hội toàn cầu, chúng ta lại không hạnh phúc. Hạnh phúc không phải là một điều gì mới mẻ. Nó ở ngay xung quanh chúng ta thôi. Khoảng 300 năm trước công nguyên Aristotle đã nói về điều này như mục đích của sự tồn tại và mục đích của cuộc sống con người. Hạnh phúc cũng được quy định đến trong hiến pháp của chúng ta. Tuy nhiên, về tổng thể trên phương diện xã hội, từ trước tới nay, chúng ta không thể duy trì hạnh phúc.

Chúng ta hãy lấy những ví dụ của thế giới thực tại [hình ảnh]. Chúng ta thấy cô Renee ở góc phía trên bên phải. Cô ý vừa nhận được báo cáo tài chính của mình từ Merrill Lynch và nghĩ “Bạn biết không, tôi vừa nghĩ giá mà tôi đã tiết kiệm lương vào chương trình hưu trí 401 (k), thì tôi đã trở thành người hạnh phúc”. Đáng tiếc, điều này đã không xảy ra. Chúng ta thấy John ở góc phía dưới bên trái, anh ấy vừa bị đuổi việc, một công việc mà dù sao anh ấy cũng chưa từng thích bao giờ.

Tôi muốn đặt một câu hỏi này cho các bạn: Mục tiêu cá nhân của bạn trong cuộc đời là gì? Nếu bạn nghĩ về nó, bất kể ai hỏi bạn đi chăng nữa, bất kể câu trả lời của bạn là gì: tôi muốn khỏe hơn; tôi muốn chăm lo cho gia đình; tôi muốn thành lập công ty. Bất kể câu trả lời là gì đi nữa, nếu bạn cứ tiếp tục tự hỏi mình câu hỏi Vì sao, thì cuối cùng câu trả lời thường sẽ quay lại một câu trả lời chung mà tất cả chúng ta gọi là hạnh phúc. Điều này thật là thú vị.

Khi đề cập về hạnh phúc, tôi muốn nói về tính chất khoa học của nó. Khoa học nói rằng, là con người chúng ta thường cứng nhắc đi tìm kiếm hạnh phúc, nhưng chúng ta lại quá kém trong việc giữ được hạnh phúc dài lâu. Tất cả chúng ta đều đã nghe nói về những người thắng sổ xố, đúng không? Họ kỳ vọng mình sẽ hạnh phúc hơn nhiều, nhưng trên thực tế, hạnh phúc vẫn đứng nguyên như thế hoặc thậm chí bị thụt lùi đi. Và cũng thật thú vị khi điều ngược lại cũng đúng. Những người mất thị lực hoặc mất khả năng sử dụng chân tay, đôi lúc họ cảm thấy hạnh phúc hơn. Tất cả những điều này nói lên rằng, với tư cách là con người, chúng ta thực sự quá kém trong việc dự đoán cái gì có thể tạo ra niềm hạnh phúc dài lâu đó.

Vì vậy tôi bắt đầu nghĩ lại về cuộc đời mình vì tôi thấy điều này thật mỉa mai. Tại đây, tôi đang nói chuyện với các bạn, nói chuyện với mọi người trên toàn thế giới về hạnh phúc vì tôi đã từng không phải là một đứa trẻ vô tư lự. Tôi đã từng là đứa trẻ học trường phổ thông cầm máy cát-xét Walkman để nghe nhạc của ban nhạc the Cure, đọc những cuốn sách như cuốn Người xa lạ của Albert Camus bằng tiếng Pháp. Không thể có gì buồn chán hơn thế. Tôi suy nghĩ về tất cả những câu hỏi về sự tồn tại như “Tại sao chúng ta ở đây? Tôi đang làm gì? Tât cả những điều này để làm gì?”.

Thế là tôi bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình và dòng suy nghĩ đưa tôi đến California. Tôi là người Mỹ gốc Á và trong những gia đình kiểu như thế này, chúng tôi phải có ba điều tinh hoa để thành công trong cuộc sống. Điều thứ nhất là trở thành bác sĩ hoặc luật sư, điều thứ hai là vào được một ngôi trường tốt và điều thứ ba là học chơi được nhiều nhạc cụ. Như vậy đối với tôi, tôi nghĩ là tôi đã thành công, ít nhất là trong con mắt của bố mẹ tôi. Tôi đã được vào trường Đại học California - Berkely. Tôi học đại học ngành khoa học sức khoẻ để chuẩn bị học bác sỹ và tôi đã học piano bẩy năm. Tuy nhiên, khi tôi bắt đầu học đại học thì tôi nhận thấy ngành này thực sự không phải dành cho tôi. Vì thế, tôi bắt đầu tìm kiếm lung tung và tình cờ tìm thấy ngành học Nghiên cứu về người Mỹ gốc Á. Tôi thực sự đam mê môn này vì tôi hoàn toàn không có khái niệm về bản thân, về tổ tiên của mình, về việc tôi là ai. Do đó, tôi quyết định chọn nó làm môn học chính, rồi tôi cầm máy điện thoại gọi về cho bố mẹ. Các bạn có thể đoán điều gì xảy ra tiếp theo rồi đấy.

Bố mẹ tôi cực kỳ hoảng hốt. Hai cụ nói “Con nghiêm túc đấy chứ? Bố mẹ đã phải làm tất cả các công việc này vì con và em con. Bố mẹ đã hy sinh tất cả để cho các con có được cơ hội mà bố mẹ đã không có được. Cụ, kỵ, tổ tiên của chúng ta đã đi bằng thuyền buồm vượt qua Thái Bình Dương và suýt chết để con có thể được đi học”. Tôi nghĩ: Giời ơi, các ông bà già đúng là giỏi làm cho mình thấy có lỗi. Nhưng tôi vẫn giữ quan điểm của mình. Tôi học hết chuyên ngành và đã tốt nghiệp. Và tôi nhớ chính xác giây phút tôi nhận ra điều bố mẹ muốn nói. Tôi không thể tìm được việc. Đến lượt tôi thực sự phát hoảng.

Tôi bắt đầu gọi đại đến từng công ty mà tôi biết và rất may là tôi làm điều đó thực sự đúng thời điểm. Internet ra đời và tôi trở thành nhân viên tư vấn trên Internet của KPMG trong chốc lát. Các bạn biết câu chuyện của các công ty dot.com đầu tiên rồi nhỉ. Thật là tuyệt vời. Tiền bạc, danh vọng, địa vị ùa đến với tôi ngay tức khắc. Các bạn cũng biết hồi kết của câu chuyện rồi. Các công ty Dotcom phá sản và tôi bị đuổi việc. Tất cả tiền bạc, danh vọng, địa vị tự nhiên đến với tôi đã biến mất rồi, tôi có cảm giác mình là kẻ thất bại hoàn toàn. Không chỉ bởi vì tôi mất việc, mà bởi vì tất cả những điều tôi coi là rất quan trọng - tiền bạc, danh vọng, địa vị, đều trở nên hoàn toàn vô nghĩa.

Vào thời điểm đó, tôi đã nhận ra một điều là tôi đã luôn lảng tránh câu hỏi mà đúng ra tôi đã phải hỏi chính mình trong suốt cuộc đời; đó là Tôi sẽ làm gì mà không sợ thất bại? Đó chính là khi tôi quyết định phải làm một điều gì đó, như là trèo lên núi Kilimanjaro. Bởi vì tôi biết rằng, tôi không muốn quay trở lại thế giới cũ của tôi, nhưng lại không biết chính xác mình muốn đi đâu.

Đấy là khi Tony và tôi (Tony là Giám đốc điều hành của Zappos.com) trèo lên núi Kilimanjaro. Tôi vừa mới mất việc. Anh ý vừa mới bán công ty đầu tiên của mình, LinkExchange, cho Microsoft với giá khoảng 250 triệu đô la Mỹ. Các bạn có thể tưởng tượng chúng tôi trèo lên núi vào cái tuổi đôi mươi của mình và chắc chắn là, ở các cực đối diện về mặt tài chính. Nhưng chúng tôi đã từng suy nghĩ giống hệt nhau về điều mà chúng tôi không nhận ra, cho đến tận khi chúng tôi bắt đầu cùng làm cuốn sách này. Đó chính là: “Cho đến cuối đời mình, liệu ta cần phải làm điều gì đủ để ta thực sự đam mê, đến mức tiền bạc không có ý nghĩa nữa?

Thế là chúng tôi lên tới đỉnh núi. Nó giống như trong phim vậy. Thật là diệu kỳ. Cơ hội là vô tận. Tôi sẽ về nhà và làm một điều gì đó. Nhưng sau đó, cái khoảnh khắc trong cuộc đời xảy ra với tất cả mọi người ít nhất một lần, nếu không phải nhiều lần, khi mà chúng ta bị quay ngược 180 độ, mọi thứ đều đột nhiên sụp đổ. Đối với tôi, đó là việc phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất - mất đi người mà tôi không thể tưởng tượng mình có thể sống thiếu người đó. Tôi đã mất bố vì căn bệnh ung thư ruột kết.

Thế là một lần nữa, việc trải qua mất mát này khiến tôi bắt bản thân mình đặt ra những câu hỏi này. Tôi sẽ làm gì để từng ngày trong cuộc đời có chất lượng và ý nghĩa? Tôi lại nhìn thế giới với cái nhìn mới mẻ. Tôi bắt đầu làm các công việc mang tính sáng tạo như viết, thiết kế đồ họa, làm phim, những điều mà tôi nghĩ là có ý nghĩa đối với bản thân. Sau khi làm những việc này, tôi nhận ra rằng tôi đã thực sự tạo được cho mình những giá trị riêng. Nếu tiền, danh vọng, địa vị không quan trọng thì cái gì quan trọng? Đối với tôi, đó là những con người trong cuộc đời mình và đó là khi tôi tự cam kết với bản thân đưa ra những quyết định về vấn đề này.

Và cũng thật kỳ lạ, đó cũng chính là khi tôi tình cờ gặp Zappos. Đó là khi họ mới chỉ là công ty khởi nghiệp bé nhỏ và tất cả những gì họ muốn làm là bán giầy cho cả thế giới. Nhưng họ đã phát triển và họ nhận ra rằng: “Các bạn có biết không, chúng tôi muốn cung cấp dịch vụ khách hàng tốt nhất”. Họ lại lớn mạnh hơn và nói “Thực sự, chúng tôi muốn làm cho nhân viên của mình được hạnh phúc trước tiên.” Và họ nhận ra điều mà họ đang làm. Mục tiêu của họ là mang hạnh phúc đến cho cả thế giới và họ phát triển giá trị của họ theo cách riêng của mình. Thật kỳ lạ khi hai chuyện đã xảy ra đồng thời. Và vài năm sau, cuốn sách Cuộc phiêu lưu tìm Hạnh phúc ra đời.

Chúng ta hãy quay lại cội nguồn của Zappos. Theo Maya Angelou” Mọi người sẽ quên bạn nói gì, họ sẽ quên bạn làm gì, nhưng họ sẽ không bao giờ quên bạn đã làm họ cảm thấy như thế nào.” Đó không chỉ là câu thơ và câu thần chú cá nhân tuyệt vời cho cuộc đời tôi; đó chính là những gì Zappos sử dụng để chỉ đường cho những quyết định hàng ngày của họ. Từ năm 1999, Zappos tập trung vào phát triển hai lĩnh vực là văn hóa công ty và dịch vụ khách hàng và Zappos đã lớn mạnh thành một công ty có 2 tỉ đô la Mỹ doanh thu bán hàng mỗi năm, và sau đó được bán lại cho Amazon với giá 1,2 tỉ đô la Mỹ tại thời điểm đóng cửa vài năm trước đây.

Tôi đưa ra ví dụ về Zappos bởi vì không chỉ riêng công ty này đang làm điều đó. Đây thực sự đã trở thành một hiện tượng khi các công ty khác cũng làm điều này. Hãy lấy biểu đồ của 100 nơi làm việc tốt nhất hàng năm (tạp chí Fortune đưa ra biểu đồ này hàng năm). [ảnh] Trong 10 năm qua. các công ty này luôn hoạt động tốt hơn so với các công ty trong danh sách S &P 500. Và nay, điều tuyệt vời hơn nữa về câu chuyện hạnh phúc chính là ở chỗ chúng ta có thể đo được nó.

Tôi không biết các bạn có từng thấy trang bìa của tạp chí Harvard Business Review vài năm trước đây với khuôn mặt cười và dấu hiệu đô la ở khóe miệng không. Đó là điều Harvard Business Review muốn nói. Rằng, phúc lợi và hạnh phúc mang lại giá trị kinh tế. Với bất kể ngành công nghiệp nào hoặc qui mô nào của công ty, nếu công ty có nhân viên hạnh phúc, họ sẽ bán được nhiều hàng hơn hoặc có hiệu suất làm việc cao hơn. Nếu là bác sĩ, họ ra quyết định chuyên môn tốt 50%. Vì vậy, đối với chúng ta, đây là bí quyết để đạt được hạnh phúc viên mãn và cách để chúng ta thực sự đo được hạnh phúc.

Vì thế chúng tôi làm việc cùng Nick Marks. Nick Marks đã có bài nói chuyện khá nổi tiếng trên kênh TED Talk về chỉ số hành tinh hạnh phúc. Chúng tôi làm việc cùng anh ấy với mục đích chủ yếu tạo ra chỉ số hạnh phúc trong doanh nghiệp để chúng tôi có thể đi đến các công ty và tìm ra họ hạnh phúc như thế nào và liên hệ chỉ số này với các chỉ số kết quả kinh doanh

Tuy nhiên, tại thời điểm này thật là thú vị là chúng ta có tất cả các công cụ này. Vậy mà, mới chỉ năm 2011 thôi, khi nhìn vào kết quả khảo sát của công ty Gallup, chúng ta thấy rằng 71% số nhân viên trong lực lượng lao động không gắn kết với công việc, dẫn đến tổn thất năng suất trị giá 300 tỉ Đô la Mỹ. Đó là năm 2011. Đó chính là tình thế tiến thoái lưỡng nan đối với chúng ta và là thách thức lớn mà chúng ta phải đối mặt trên hành trình đi tìm hạnh phúc. Tôi sẽ tiếp tục nói về cách chúng ta đã làm gì trên thực tế để giải quyết những vấn đề này. Tôi sẽ nói đôi chút về khoa học hạnh phúc, một số lý thuyết và các câu chuyện mà chúng tôi đã rút ra trong suốt chặng đường của mình.

Một trong số đó là hồi ký của một phụ nữ từng làm việc tại bộ phận chăm sóc giảm nhẹ của trong một bệnh viện dành cho bệnh nhân nan y, một người đã chăm sóc mọi người trước khi họ mất. Trong suốt những năm tháng làm công việc này, cô ấy nhận ra rằng mọi người đều có chung lời trăn trối trước khi ra đi, họ thường nói “Tôi ước”. Trong số 5 điều ước mọi người nhắc đến nhiều nhất, thường là “Tôi ước giá mình được hạnh phúc hơn”, hoặc “Tôi ước mình dành nhiều thời gian cho bạn bè và gia đình hơn.” Nhưng câu “Tôi ước “ nhiều nhất mà cô ấy được nghe là “Tôi ước có đủ can đảm được là chính mình chứ không phải những gì mà người khác mong đợi”. Khi quay trở lại với nghiên cứu này, nó cũng chỉ ra rằng con người nuối tiếc đã không làm điều gì đó. Họ không tiếc những gì đã làm.

Như vậy, làm thế nào chúng ta xoay chuyển lại tình huống này và giải quyết nó ngay ngày hôm nay? Một nghiên cứu nữa đã được thực hiện. Về cơ bản, nghiên cứu này đề cập đến các yếu tố của hạnh phúc và vấn đề chúng ta khác nhau như thế nào. Tại sao lại như vậy? 50% hạnh phúc đến từ đặc điểm tự nhiên hoặc gen di truyền, 10% từ nuôi dưỡng hoặc môi trường xung quanh chúng ta và 40%, theo nghiên cứu này, đến từ cái mà tôi gọi là chuẩn mực, tỉ lệ của hạnh phúc kiểm soát được của chúng ta nằm ở các hành động và quyết định hàng ngày của chính chúng ta. Điều này cũng thật thú vị. Một quí ông tên là Shawn Achor đã viết một cuốn sách tuyệt diệu có nhan đề Lợi thế của Hạnh phúc (The Happiness Advantage). Về cơ bản, tác giả đã gộp tất cả những yếu tố này với nhau để sao cho với chuẩn mực, đặc điểm tự nhiên và di tuyền, chúng ta sẽ có khả năng gia tăng và đạt được 90% khả năng kiểm soát hạnh phúc bền lâu. Toàn bộ lý thuyết của tác giả nằm ở chỗ: thành công thực chất không tạo ra hạnh phúc, mà hạnh phúc tạo ra thành công. Những người có tinh thần lạc quan, chứ không phải những người có tính bình quân chủ nghĩa hoặc tiêu cực, sẽ thực sự làm việc hiệu quả hơn, năng suất hơn và cuối cùng, như cách nghĩ truyền thống, họ thành công hơn. Như vậy, chúng ta sẽ áp dụng điều này vào cuộc sống như thế nào?

Có một lý thuyết khác cũng được đề cập đến trong cuốn sách. Đó là các đòn bẩy khác nhau để làm tăng hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Đòn bẩy thứ nhất là kiểm soát nhận thức. Chúng ta có cảm giác rằng những quyết định chúng ta đang làm thực chất đang ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta hay không? Hệ quả tất yếu của điều này là cái tôi gọi là “quản lý kỳ vọng”, về cơ bản đó chính là chuẩn bị cho điều xấu nhất nhưng hy vọng điều tốt đẹp nhất. Chúng ta đi xem phim và chúng ta không chờ đợi gì nhiều ở bộ phim này. Chúng ta ra khỏi rạp và nghĩ: Ố, hoá ra là phim cũng hay đấy chứ. Nếu chúng ta vào rạp với ý nghĩ đây là bộ phim hay nhất, bán chạy nhất, thì tôi lại nghĩ lẽ ra mình đã dùng 90 phút này ở nơi nào khác hay hơn. Nhưng điều thú vị ở đây là không quan trọng điều gì chúng ta đang làm mà là cái chúng ta nghĩ trong đầu là cái thực sự quyết định điều chúng ta trải nghiệm trên thực tế.

Chúng ta nói đến đòn bẩy tiếp theo là cảm nhận về tiến bộ. Nó nói về cách chúng ta lớn lên, học tập và phát triển liên tục trong cuộc đời. Nói về phim ảnh, các bạn có nhớ bộ phim Coming to America với Eddie Murphy trong vai chính không? Anh ấy đến Mỹ và tất cả những gì anh ấy muốn làm là có kinh nghiệm sống thực sự bởi vì anh ta là hoàng tử, anh ta chưa từng làm việc bao giờ. Tại Mỹ, anh ấy tìm được một công việc tại một nhà hàng McDonalds giả lập. Tôi đoán đây là Mock Donalds.

Anh ta kể với các bạn của mình,” Này, trước kia tớ đã từng làm ở đó đấy. Tớ đã lau sàn, nhưng bây giờ tớ đang ở trạm trồng xà lách. Tiếp theo tớ sẽ làm bánh mì kẹp thịt và khoai tây chiên. Và bạn biết không, bạn còn chưa kịp chớp mắt thì tớ đã thành trợ lý trưởng phòng và có một đống tiền”. Như vậy đối với nhân vật của Eddie Murphy, điều quan trọng chính là chuyện anh ta nghĩ gì về tiến bộ của mình. Ý thức về tiến bộ của chính bản thân làm cho anh ấy thấy hạnh phúc. Tôi không có ý nói rằng chúng ta phải nhắm mắt trước thực tế xung quanh. Chúng ta có thể không thể thay đổi cả thế giới trong một ngày; nhưng chúng ta có thể thay đổi thế giới riêng của mình và thế giới sát bên ta, mỗi ngày một chút.

Điều thứ ba tôi muốn nói đến là một yếu tố rất quan trọng. Đó là sự kết nối, cách chúng ta liên kết người này với người kia, bản chất bề sâu và bề rộng trong các mối quan hệ xung quanh chúng ta.

Điều cuối cùng là tầm nhìn và ý nghĩa. Tôi sẽ nói nhiều hơn về điều này. Đây là một lý thuyết khác mà chúng ta đề cập đến. Về cơ bản, đó là ba loại hạnh phúc. Loại thứ nhất là sự vui thú hoặc cái mà chúng ta gọi là Ngôi sao nhạc rock, một loại hình quan trọng của hạnh phúc vì tất cả chúng ta đều cần nó. Cái này giống như đi chơi, đi ăn uống với bạn bè của các bạn, mua cái xe hoặc mua một bộ quần áo mới. Tất cả những thứ này là các loại hạnh phúc quan trọng nhưng thật không may, chúng qua rất nhanh và khó giữ bền lâu. Tất nhiên, trừ khi bạn là Ngôi sao nhạc rock.

Chúng ta bàn về loại hạnh phúc tiếp theo, đó là cái chúng ta gọi là niềm đam mê, dòng chảy thời gian và sự gắn kết. Vì vậy, sự gắn kết này là cách bạn tham gia với những người xung quanh bạn và cảm giác của dòng chảy thời gian thực chất là một thuật ngữ tâm lý. Về cơ bản, thuật ngữ này nói về cảm giác khi bạn làm công việc gì đó mất nhiều giờ đồng hồ nhưng lại cảm thấy chỉ như vài phút thôi. Đó có thể là khi bạn vẽ, hay khi lướt ván diều; bất cứ lúc nào nào bạn say mê đến quên mất thời gian. Các nghiên cứu chỉ ra rằng, nếu bạn làm những việc này nhiều hơn trong cuộc đời thì mức độ hạnh phúc của bạn sẽ tăng lên. Thuật ngữ dòng chảy thời gian do một người tên là Mihaly Csikszentmihalyi nghĩ ra, có tin đồn rằng anh ấy phát triển khái niệm này khi anh ấy phải nói cực kỳ nhanh tên mình 10 lần liền.

Hình thức cuối cùng và quan trọng nhất của hạnh phúc và nó chủ yếu đã trả lời cho câu hỏi mà tôi đặt ra cho các bạn ngay từ lúc bắt đầu cuộc nói chuyện này; đó chính là, Làm thế nào chúng ta duy trì hạnh phúc bền lâu khi chúng ta rất kém trong việc dự đoán hạnh phúc với tư cách là những con người? Nghiên cứu quay trở lại vấn đề này. Đó là mục đích và ý nghĩa cao cả hơn trong cuộc sống của chúng ta. Nó có thể là bất cứ cái gì. Đó có thể là con cái, nhưng nó cũng có thể nhiều hơn thế nữa. Như chúng tôi đã nói đến trong cuốn Cuộc phiêu lưu tìm Hạnh phúc, nếu bạn là cái tôi kỳ diệu của chính mình, chúng tôi tin rằng bất kỳ ai cũng đều có chút ít hoặc nhiều điều kỳ lạ trong mình. Hãy theo đuổi những giá trị của mình đến tận cùng và rồi qua đó bạn sẽ tìm được niềm đam mê chính mình. Chúng ta biết là chúng ta có rất nhiều niềm đam mê. Trải qua đó, chúng ta khám phá được mục đích cao cả hơn. Theo các nhà khoa học, nếu chúng ta sống với mục đích này trong suốt chặng đường như một phương châm thay vì những vui thú tầm thường thì chúng ta sẽ có được chìa khóa cho hạnh phúc lâu bền.

Jenn Lim, là Giám đốc điều hành và là Giám đốc hạnh phúc của công ty Hành trình tìm Hạnh phúc (Delivering Happiness) do cô và Tony Hsieh, Giám đốc điều hành của Zappos.com đồng sáng lập để truyền cảm hứng về hạnh phúc trên cơ sở khoa học, niềm đam mê và mục đích trong công việc, trong gia đình và trong cuộc sống hàng ngày. Vai trò của cô là đặt con người, nguồn lực và tài chính vào đúng vị trí của nó để tạo ra một công ty bền vững thông qua lăng kính hạnh phúc. Cô là một diễn giả có lịch làm việc dày đặc trên khắp thế giới. Trước khi làm cho công ty Hành trình tìm Hạnh phúc, cô từng là nhà tư vấn của Zappos. Cô viết ra cuốn Văn hóa Zappos, một biểu tượng về cách các công ty sử dụng hạnh phúc như mô hình kinh doanh để tạo ra hiệu suất và lợi nhuận. Hiện nay, cô dâng trọn sức lực và thời gian của mình cho việc phát triển Hành trình tìm Hạnh phúc nhằm truyền cảm hứng hạnh phúc tới mọi người, tới cộng đồng và công ty để chúng ta có thể cùng nhau tạo ra một thế giới hạnh phúc hơn.

 

{{GetTotalComments()}} Comments

Please Login or Become A Member to add comments